Tháng 8 rồi người ơi.
.
Chắc là hổng có ai rãnh rỗi ngồi tính tháng tính ngày như nàng. Vì người ta bận cắm mặt vào dự án, vào deadline, vào những mối quan hệ có thể đem lại cơ hội. Vậy nên chắc cũng hổng có ai để ý là mùa hè vẫn đang dần dần khép lại.
.
Xin chào mùa thu.
.
Nào có ai ước hẹn gì đâu, mà mùa thu cũng làm dậy trong nàng sự xao xuyến lạ lùng. Nàng vẫn nhớ những lời người khác ngọt ngào, vẫn lặng lẽ dõi theo họ, vẫn trân quý những gì người ta làm vì mình, và vẫn dành cho người ta một niềm thương nhỏ bé, lặng lẽ thôi, nhưng mà bền bỉ.
.
Nàng biết chứ. Nàng biết nàng thương người khác nhiều hơn so với những gì nàng được thương lại. Lúc đầu thì còn cảm giác hụt chân, nhưng giờ thì hết rồi. Nàng biết. Giữ một ai đó đặc biệt trong lòng cũng là một hành trình thú vị.
.
Vậy nên nhiều khi người ta hổng có thời gian dành cho nàng, người ta đã quên những lời mà nàng lỡ nhớ, ly của người ta chạm vào những chiếc ly bóng loáng khác, nàng vẫn mỉm cười. Làm gì có chuyện mình đòi hỏi người khác phải thương mình y hệt, hay thậm chí là nhiều hơn khi mình thương họ. Nàng, đã từng tổn thương khi cố gắng làm điều không thể.
.
Chỉ cần bước tới một bước thôi, nàng sẽ là người bước chín mươi chín bước còn lại.
.
Mùa thu gật đầu ừ với nàng. Nàng lại có động lực để mà nhớ thương.









