
Mọi sự cứ thế mà trôi... em cười ít hơn, nói ít hơn, đôi khi im lặng như một con búp bê ráo hoảnh, chỉ biết chớp chớp đôi mắt tròn, chẳng biết có thấu điều gì không mà không lên tiếng được. Nhiều lúc em thấy sợ hãi vì sự im lặng của mình, giận hờn để đó, bất mãn để đó, yêu thương lại càng phải để đó, một góc mòn không ồn ã. Em quên mất việc đếm tuổi mình bằng những cột mốc trưởng thành, chỉ thấy mình ngày càng cạn dần, mặn chát, xám ngoét và mỏng manh diệu vợi. Khát khao hoài đêm tối. Khi đó, em chỉ ngồi gõ lọc cọc lên bàn phím, click qua vài trang mạng quen, nghe những bài hát cũ xưa, chốc chốc cầm điện thoại lên, nhưng không có ai nhắn tin. Chán chê, lại đặt lưng xuống nền gạch mát rượi, vỗ về mình một giấc ngủ yên...
Bình minh... nghĩa là chênh vênh. Em không có cách nào chạy trốn khỏi cuộc đời mình, không thể nào vịn vào một cuộc đời khác. Ở ngôi nhà này không có chỗ ngắm trăng, thế nên em ươm một vầng trăng khác trong tim mình, lúc nào cũng gần gũi và tròn đầy, lúc nào cũng là đêm, bình yên vào tận trong tim... Mọi người vồn vã, phố quen vồn vã, em cũng gồng mình vồn vã để người ta còn biết rằng em là một sinh vật sống, dù đã chết đi một khoảng trời nào đó, nhỏ thôi mà tê buốt. Có ai đó đi ngang qua mảnh sân nhà em, tiếng nện giày, tiếng xâu chìa khoá va vào nhau, tiếng gập cốp xe, tiếng đóng cửa... Mất trăng.