ME

ME

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

con đường nào...

Không có con đường nào dẫn về ngày xưa,

nghĩa là những đoá quỳ mãi nằm lại trong trí nhớ

con đường quanh co, đôi người tư lự

khi không mà muốn trốn vào nhau...

.

Không có con đường nào cho em bước đi thật lâu

cứ phải rẽ hoài về những nơi mục nát,

tự bó gối tựa thềm rồi nghe tim mình ướt át

một chốc buồn, ngồi gợi những ngày xưa...

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

lễ hội cho tâm hồn

Em... muốn chết ngất vì sung sướng trong cái không khí lành lạnh như thế này. Thổi bay biến một sài Gòn ương bướng và gắt gỏng, chỉ còn một Sài Gòn dịu hiền và ngoan ngoãn giữa vòng tay mùa đông. Sắp sửa vào mùa lễ hội, em thấy mình choáng ngợp trong vô vàn cảm xúc nôn nao. Khi không mà cười thật nhiều với chính mình trong gương. Tạm thời quên đi những thứ áo khoác áo choàng để cảm nhận hết cái se lạnh ngọt ngào của miền Nam. Những ngày này sẽ qua nhanh thôi nên em đang cố mà sống. Mùa này... những nụ cười, những hò hẹn, những cái nắm tay xao lòng, những tình yêu đi xa đều sắp sửa trở về, lấp đầy thương yêu đang bỏ lửng...

Em... muốn chết ngất trong bài tình ca cũ, khi sớm nay đâu đó người ta mở nhạc Lê Hiếu. Ấm, trầm, thiết tha nức nở... những thứ cũ kỹ lần lượt trôi về hiện tại, lạ thật, chúng không còn bi ai mà trở nên tràn đầy hy vọng, hay tại vì em biết mình còn hy vọng. "Em cứ đi về nơi biển vắng, biển vắng mình em, con sóng xô..." Những thanh âm dội vào tai huyền hoặc một nỗi niềm, em buông hết thảy mọi thứ, dịu dàng lắng nghe, như một chú sẻ con cuộn mình trong tổ, nhìn ra ngoài kia... mùa đông đã về...

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

vọng mãi... mười hai

Mãi như thế này thôi, đừng thêm nữa bất kỳ trở ngăn nào. Em sẽ được gặp lại họ, thi thoảng mỗi lúc chuyển mùa, mỗi cuối tuần dung dị thời gian, mỗi lễ hội ngập trong hoa và màu sắc. Mười hai của em, hoá ra mười hai vẫn đau đáu tiếng gọi tìm về. Bạn bè lâu lâu gặp lại, tuy có khác xưa ít nhiều nhưng tiếng cười thì vẫn còn giòn tan muôn thuở. Trường lớp cũ, bạn bè xưa, thầy cô năm nào vẫn còn ở đó, duy có tuổi hồn nhiên là trôi đâu mất. Thôi em đành dồn hết yêu thương vào những lần gặp mặt, lấy cớ nọ cớ kia để mà tụ tập, có hát ca nhưng không nhảy múa, có nụ cười mà không thiếu mắt nhìn rơm rớm xa xăm...

Mãi như thế này thôi, mười hai vẫn neo lại trong tim em như một chốn cội nguồn rực rỡ. Năm nay, năm sau, năm tới nữa, bạn sẽ đi họp lớp với 1 cái laptop trên lưng, với 1 người nào lạ hoắc, biết đâu lại thêm mấy bé loi nhoi đằng sau nữa... Ấy vậy mà em biết chắc rằng mình không thể nào quên hình ảnh những đứa mười hai vô ưu nhí nhố, năm nào đã làm rộn ràng một góc trên tầng hai trường học. Bỗng chốc mà kỷ niệm hoá thật gần, nơi mỗi ngăn bàn, nơi từng trang lưu bút viết bằng trí nhớ...

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

có những điều chưa nói với nhau

Có những điều ta chưa nói với nhau... chúng mình chỉ nhìn nhau, bình lặng đến bất ngờ, rồi mọi thứ cuốn em đi, mọi thứ cuốn bạn đi. Em không hề quên những điều em muốn nói, nhưng giờ đây thì không biết phải nói sao. Không hẳn là bí mật, cũng không gì đặc biệt, mà sao vẫn có những điều ta chưa thật thà với nhau. Chẳng biết bạn có còn hiểu, ngay cả khi em không còn nữa ngôn từ. Ngã rạp trong lòng đôi ba bận vì còn bứt rứt, muốn tìm một chỗ để mà trút lòng, mà em thì vẫn còn hoang liêu, tự thắt gút bản thân mình, oằn nặng...

Có những điều bạn chưa nói với em. Một câu trách móc, một lời nói dịu dàng, hay một vài từ để mà thoái thác. Hình như bạn gom hết thảy vào trong những ánh nhìn. Em nhìn... và nghĩ rằng mình cần thiết phải chờ đợi. Em không phải một người thích hợp để bạn nói chuyện công việc, chuyện đầu tư, thị trường chứng khoán hay giá vàng giá đô, em chỉ chờ để nghe bạn cười, bạn khóc. Những gì ta đã chưa, sẽ không và chẳng cần thiết phải nói với nhau thì làm ơn đừng cố gắng che giấu trước mặt em, thế nhé. Thiệt tình là đang mâu thuẫn... Có gần hay xa nhau thì chúng ta vẫn đang đi giữa cuộc đời này... và lấp lánh...

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

à ơi ngây dại

Những vòng tròn quay nhanh, loading... loading... em thấy bóng mình một khối trên tường. Có quá nhiều thứ ta đã bỏ lỡ giữa con đường của sự trưởng thành. Em giờ đã trưởng thành mà tưởng như mình vừa vĩnh biệt hai mươi mấy năm đầu rạng ngời và hạnh phúc. Mỉa mai là... chưa bao giờ biết mình đã vẹn tròn hạnh phúc. Chỉ mê mải cuống quýt về những thứ xa xỉ nào đâu. Mỗi bận nhìn về phía con đường ấy, em lại giận mình chưa đủ nhiệt thành trong cuộc sống... Hồi ấy em chưa dám đứng trước mặt bạn và nói ra câu "mình thích bạn", cho dù nói ra chỉ là để kể từ bây giờ, mình xa nhau mãi...

Em cũng đã nào một lần hát cho bạn nghe cái câu mà bạn rất thích, bài hát dài thế kia, sao chỉ thích mỗi câu khó hát như vậy cơ chứ. Em vẫn còn nợ bạn một lá thư, lười viết, và mãi mãi không còn được viết vì chẳng còn đâu nữa cái người muốn đọc. Trời ơi sao mà em ngốc, em đã chẳng hoàn thành nổi những việc cỏn con và ngốc xít như thế, chạm ngõ trưởng thành... nghĩa là chẳng còn ai ngốc xít, mặc dù đôi lúc em nghĩ mình có thể... Mặt trăng tròn, sáng, và cô đơn. Đêm dài, tối, và thắc thỏm... Có một giọt mưa vẫn còn rơi lạc giữa mùa này, nghiêng nghiêng lăn vào góc nào ở tim em, thắc thỏm. Cuối cùng cũng chỉ còn sót lại mỗi bản tình ca...

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

071109

Người ta vẫn hay gọi nhau bằng những cái tên riêng, theo một vài đặc điểm nào mà người ta nhớ. Còn với em, chắc là chị sẽ gọi em là "chân mày rậm", nhá!! Mày rậm ơi, em có những bề nổi rất ư là nổi, những góc khuất rất ư là giống chị. Em là đứa con trai trưởng thành duy nhất mà chị có thể vô tư nắm tay hay vòng eo mà không một cảm giác ngượng ngùng, lạ không?? Có em, nghĩa là thêm một [loạt] tiếng cười, mà chị vẫn ước gì chúng ta sẽ mãi vô tư như thế. Em giống như cái ngọn hải đăng ở quê em, quay tít vòng vòng, đam mê ánh sáng. Vốn dĩ mày rậm thích hợp với những nơi có nhiều ánh sáng, nếu được, chị muốn dành cho em cả một bình minh trên triền đồi, để em tha hồ hát ca, tha hồ hét toáng lên cho trôi bớt những thứ trong lòng...

Chị nhớ nhất cái lần em níu tay chị dưới chung cư, chị nghĩ em sắp sửa khóc, thế nên chị khóc. Chẳng biết là mày rậm hiểu chị được bao nhiêu nhưng mà thật sự chị cảm thấy như được vỗ về, bên em... Và chúng ta đã bay... theo những hướng không giống nhau, ký ức thì mãi mãi vẫn còn ở đó, chỉ là chúng ta cất lại và ra đi. Nhưng nó vĩnh viễn thuộc về chúng ta, thuộc về em, thuộc về chị và những người thân thương khác nữa. Em ơi, nếu em quên thì chị sẽ nhắc, nhắc về những vòng xe lang thang phố xá, nhắc về biển ỳ oàm của em, nhắc về sóng và cát dập duềnh của em, nhắc về mỗi tối loay hoay tập kịch. Nói vậy thôi chứ chắc là em sẽ không quên đâu, vì cho dù có gắng thì một đứa yêu thương mãnh liệt như em cũng không quên được. Mãi là như thế nhá, mày rậm của chị!! Happy Birthday em!! 21 xinh tươi.

 

 

 

 

 

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

thèm tiếng cười khanh khách thinh không

Em thu dọn, em lau chùi, và em vứt bỏ. Một vài thứ rơi ra từ góc nào của ký ức, em ngây ngô cười, thấy bàn tay mình còn non mà phải với tìm những điều già nua, như một hệ luỵ... Mọi thứ trở nên gọn gàng và sạch sẽ, lơ thơ mùi hoa hồng mới cắm, thấy hơn hết thảy thứ tinh dầu quý phái nào. Vậy mà em vẫn chẳng thể bật nổi một tiếng cười khanh khách vang vào thinh không, em rã rời... Mỗi con đường em đi qua, mỗi bóng mát em đứng chờ, mỗi vòng xoay em rộn bước, thêm nhiều nữa những vết hằn giữa không gian và thời gian. Chắc là em không tránh né được nữa rồi, tựa hồ như vừa bị vứt đi, như những thứ chính em vứt đi...

Tháng mười... mòn mỏi đi qua, tháng mười nào cũng làm em tiêng tiếc. Chẳng có ai message cho em báo rằng đã thôi hết tháng mười. Mùa này, nhốt mình trong tông màu cũ rích hơi sương, ra ngoài với chiếc xe lọc cọc vỉa hè và đi tìm một vài người thương cũ, tuyệt vời và hạnh phúc. Có thứ nhớ nhung không cách gì thoả được, nằng nặng mãi trong óc, trong tim, cần thứ xúc giác nào đó cho dù là vội vã. Thế là 31 ngày đã trôi đi, theo một hạn định bất dịch, em sẽ tự hài lòng với những gì đã nhận được trong suốt tháng mười qua, nghĩa là vẫn còn miên man xúc cảm mà để dành cho trọn mùa sau. Yêu lắm tháng mười...

P.S : em viết cho mình, ngẫm nghĩ và dũng cảm mở tung cánh cửa...