Người ta vẫn hay gọi nhau bằng những cái tên riêng, theo một vài đặc điểm nào mà người ta nhớ. Còn với em, chắc là chị sẽ gọi em là "chân mày rậm", nhá!! Mày rậm ơi, em có những bề nổi rất ư là nổi, những góc khuất rất ư là giống chị. Em là đứa con trai trưởng thành duy nhất mà chị có thể vô tư nắm tay hay vòng eo mà không một cảm giác ngượng ngùng, lạ không?? Có em, nghĩa là thêm một [loạt] tiếng cười, mà chị vẫn ước gì chúng ta sẽ mãi vô tư như thế. Em giống như cái ngọn hải đăng ở quê em, quay tít vòng vòng, đam mê ánh sáng. Vốn dĩ mày rậm thích hợp với những nơi có nhiều ánh sáng, nếu được, chị muốn dành cho em cả một bình minh trên triền đồi, để em tha hồ hát ca, tha hồ hét toáng lên cho trôi bớt những thứ trong lòng...
Chị nhớ nhất cái lần em níu tay chị dưới chung cư, chị nghĩ em sắp sửa khóc, thế nên chị khóc. Chẳng biết là mày rậm hiểu chị được bao nhiêu nhưng mà thật sự chị cảm thấy như được vỗ về, bên em... Và chúng ta đã bay... theo những hướng không giống nhau, ký ức thì mãi mãi vẫn còn ở đó, chỉ là chúng ta cất lại và ra đi. Nhưng nó vĩnh viễn thuộc về chúng ta, thuộc về em, thuộc về chị và những người thân thương khác nữa. Em ơi, nếu em quên thì chị sẽ nhắc, nhắc về những vòng xe lang thang phố xá, nhắc về biển ỳ oàm của em, nhắc về sóng và cát dập duềnh của em, nhắc về mỗi tối loay hoay tập kịch. Nói vậy thôi chứ chắc là em sẽ không quên đâu, vì cho dù có gắng thì một đứa yêu thương mãnh liệt như em cũng không quên được. Mãi là như thế nhá, mày rậm của chị!! Happy Birthday em!! 21 xinh tươi.

