Có những điều tưởng chừng như nhỏ bé, mà nếu nói ra, sẽ giải quyết được hết, thông suốt được hết, hài hoà được hết, không đớn đau và cồn cào nhau nữa. Nhưng không nói. Sao vậy? Tại vì không muốn nói. Lời nói là công cụ giao tiếp tốt nhất giữa con người, thế mà đâu phải lúc nào nói ra người cũng hiểu đâu, người hiểu rồi thì liệu người có cảm cho tui, người cảm rồi chắc người cũng cảm để cho có thôi. Rồi thì cũng chẳng thay đổi được gì. Không chấm nhưng mà gần hết. Nhiều khi tui trách sao mà cái điều nhỏ bé ấy nó lại nhỏ bé đến vậy, nó bé đến độ tui đã nghĩ là người sẽ chẳng thèm nghe để làm gì, thế nên tui nuốt cái điều nhỏ bé đó của tui lại. Văn hoá sẻ chia đã là điều xa xỉ [với tui thoai]
Có một điều tưởng chừng như nhỏ bé, mà nếu nói ra, có thể chúng ta sẽ khác. Có thể tui sẽ vững lòng hơn để yêu ** nồng nàn và đường hoàng hơn, không lén lút, không mộng mị như thế này. Nhưng tui vẫn không dám nói. Vì tui không tìm đâu ra một lý do đủ lớn để ép mình nói. Đó là bí mật. Có thể là khi điều nhỏ bé đó không còn là bí mật với ** nữa, thì đến cả cái quyền được yêu một mình tui cũng không còn nữa. ** sẽ dần dần xa lánh tui, khách sáo với tui, thậm chí là thương hại tui. Vậy là tui nhủ mình nên nuốt thêm một điều bé nhỏ nữa, vì tui không tự tin rằng ** sẽ sẵn lòng cho tui một vòng tay, vì vòng tay ** chắc đang chờ một kẻ khác. Ôi sao mà tui có những điều nhỏ bé đau lòng đến vậy, một cuộc nói chuyện thôi, à không, một vài phút thôi, à không nữa, chỉ một câu thôi... mà trời ơi tui không nói được. ** ơi...ME
Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010
Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010
xin người đừng nhắc
Xin người đừng nhắc mờ sương
tôi không tự tin rằng mình sẽ không khóc,
kỷ niệm giờ là bàn tay ngà ngọc
nhẹ nhàng mà siết chặt tim tôi.
...
Xin người đừng nhắc trùng khơi
những chuyến đi, những nẻo đường đã cũ
tôi sẽ dỗ mình như một con nai đang ngủ,
không chờ đợi gì ngoài vệt thời gian.
...
Xin người đừng nhắc lang-biang
đừng nhắc lũng sâu hay ngọn đồi xanh mướt
đừng khiến tôi mơ hoài về miền tha thướt
soi mình trong gương mà chẳng thấy tôi đâu.
...
Xin người đừng hỏi bao lâu
một vài mùa đông phải chăng là vô tận
những yêu thương mà tôi không thừa nhận
hay con nai còn mơ mãi giấc ngủ vùi.
...
Xin người đừng nhắc niềm vui
hay nỗi buồn mà chúng ta từng có
làm một con nai thôi sao mà khó,
người nhắc làm gì... tôi đỏ mắt người ơi...
Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010
just winter
Mỗi năm cứ đến mùa này là cô lại nhớ quỳ. Quỳ thì năm nào cũng nở đúng hẹn, chỉ có cô là còn mãi chần chừ. Người ta bảo Đà Lạt chỉ còn lạnh vào ban đêm thôi, ban ngày vẫn rát nắng như dã quỳ. Người ta bảo Đà Lạt chỉ để du lịch thôi, chứ ở luôn thì chán chết. Người ta bảo chợ Đà Lạt nhơ nhuốc, hồ Xuân Hương cạn kiệt, con người làm cho cao nguyên nóng dần. Nhưng cô vẫn muốn đến. Không hẳn là vì chán cái nóng Sài Gòn, không hẳn là để tưởng nhớ một người nào, chỉ là đi để mà tận hưởng. Những thông, cúc quỳ, con dốc, căn phòng khách sạn, thung lũng hoang sâu, đường đèo cô tịch... chúng khiến cho cô luôn muốn được ở gần.
Cô thèm nhìn thấy hơi thở mình cuộn thành sương, thèm cái không khí hiền hoà chậm rãi. Cô không uống trà nóng vì cô không thích, nhưng nếu những cơn rét cao nguyên trở nên õng ẹo, cô sẽ choàng khăn, ủ ấm đôi tay mình trong đôi găng hay trong tay một người nào đó. Có thể mùa đông sẽ là vĩnh cửu. Một năm rồi, những ký ức và nhớ nhung về Đà Lạt ngày một nhiều thêm, đôi lúc cô ước mình có được phép màu của cánh cửa thần kỳ trong truyện tranh, chỉ cần bước qua, là núi là mây là mùa đông tràn trề choáng ngợp, đôi lúc lại không. Vì dẫu sao đi nữa, cái cảm giác hồi hộp và náo nức mỗi lần bước lên chuyến xe màu cam đó có một sức mạnh ghê gớm. Cô nhớ rõ mình đã thiếp đi như thế nào trên xe, những giấc ngủ chập chờn vờn theo triền đèo thoai thoải, mở mắt ra thấy hạnh phúc vì sương mù phủ đầy cửa kính. 7 giờ đồng hồ chờ đợi, giống như một khoảng thời gian cần thiết để về với xứ sở thần tiên. Đà lạt ơi... em muốn khi em về mang Đà Lạt về theo...
Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010
cưới nhau không em ?
Cái mùa cuối năm này sao mà lộn tùng phèo hết trơn hết trọi. Họ về với nhau, cộng thêm cho nhau một miệng ăn, những tiếng cười, tiếng cãi nhau, chia nhau thêm một chỗ ngủ. Họ về với nhau, trên tường nhà còn gắn mớ hoa lá hẹ màu mè nổi bần bật. Họ cưới nhau. Bạn bè tui tụi nó cưới cũng đã gần một nửa, gần một nửa là nhiều lắm đó, trời trời... mỗi lần hay cái tin này là tui lại tự dưng thốt ra một câu: sao mà sớm zậy. Rùi cũng tự mình nhủ mình, sớm gì nữa, sắp già chát hết roài. Mà nói zậy thui nhe, tui chưa muốn đâu. Hì. Gặp lại mấy đứa đã theo chồng lấy zợ, tui luôn hỏi đúng một câu: cưới zui hông bây? Bọn nó cũng trả lời đúng một câu: có sướng có khổ mày ơi. Cái gì cũng có hai mặt, mà dòm cái mặt hớn hở của tụi bây tao chỉ thấy cái mặt sướng thôi hà. Mà trong vòng 10 năm tới tao chưa cưới đâu, tụi bây đừng chờ vô ích. Chấm hết. Mẩu chuyện chấm hết vì bọn nó phải về nhà zới chồng zới vợ. Haizz.
Tạm thời không bàn đến chuyện càm ràm của mama tui, không bàn đến chiện đôi khi tui vẫn mặt ủ mày ê vì nghĩ mình đang ế sưng ế sỉa, không bàn đến chiện sáng chủ nhật hàng tuần tui vẫn lê dép ra sạp báo gần nhà tha zề cuốn Hoa học trò 4 ngàn rưỡi. Tui thích mình như thế, như thế tui có thể la cà léng phéng zới thằng con trai nào tuỳ thích, có thể ngủ lại nhà đứa bạn nào tuỳ thích, có thể ăn uống đi đứng theo cái cách của mình từ trước tới giờ mà không sợ bị ai soi mói xỉa xói. Cuộc sống trong mơ, tuy cô đơn một chút, tẻ nhạt một chút, không có zui như tụi kia nhưng mà nó khoẻ đầu. Tui hai mươi ba chỉ mún có người iu, không mún có chồng, zẫn đang bỏ tiền ra đi ăn cưới vô điều kiện [keo này lỗ chắc]. Mùa cưới hỏi năm nay, nhiều tình yêu đang chín, sắp chín, sẽ chín, nhà nước không cho đốt pháo, bà con lặng lẽ thui, nếu không... có người bùn.Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010
những cửa hiệu kinh doanh niềm nhớ
Phải đứng tẩn ngẩn tần ngần một hồi thì cô mới nhớ ra tên con đường ấy. Cũng đã lâu quá rồi, cái trí nhớ tồi tàn của cô càng ngày càng tồi tàn hơn nữa. Đến ngay cả những điều từng làm cô hạnh phúc mà cũng dần quên mất. Những ngả đường Sài Gòn như những vệt khâu và tấm áo ký ức lộng lẫy nhường nào. Cái đoạn đường này cô vẫn thường ngồi chờ buýt, trên cao kia cô đã ngồi trú mưa trong đêm trước Trung thu, ngã tư ấy cô đã vượt ngang vượt dọc không biết bao nhiêu lần, rồi cả quãng đường dài ngập tràn không khí Noel chiều năm ấy nữa. Bao lâu rồi cô không tạt qua. Cô không còn đủ thời gian để đón buýt, không ai chở cô chạy ngang, không biết lấy cái cớ gì để mà vô tình về ngang qua nữa. Và giờ cô chỉ có thể mập mờ về những đoạn dốc và cửa hiệu hai bên nó như thế nào. Chắc đã khác trước kia nhiều lắm.
Thế nên cái quán tính đi đường cũng vì thế mà giảm sút. Trước kia chỉ cần đến quãng đó là tự dưng sẽ rẽ về hướng cần đi, cho dù trong đầu cô có đang mơ về một tối hẹn hò hay là gì gì đó. Sài Gòn có nhớ cô không? Còn cô, cũng không biết nữa. Nhưng cô nhớ cái công viên xanh lá rì rì bốn bề xe cộ, tấp xe vào và gọi một trái dừa. Cô nhớ khu bàn cờ quận 3, những con đường mà đi lối nào cũng có thể về được đến nhà. Cô nhớ những cửa hiệu áo cưới sáng choang đường 3 tháng 2, con đường hẹp có lối dẫn vào ký túc xá, hẻm nhỏ xíu chiều nào đi học về cũng nghe mùi thức ăn thơm nức, tiệm cắt tóc người Hoa chẳng bao giờ thấy được mặt chủ, cái quán ăn chắc tại không hợp phong thuỷ mà đổi chủ đổi tên liền tù tì, những nàng ma-nơ-canh kiêu kỳ đằng sau cửa kính, một cửa hiệu hoa đẹp mà chưa bao giờ cô ghé vào mua... Thế có phải là nhớ không ta? Có tình yêu nào nấp trong nỗi nhớ ấy hay không? 




