ME

ME

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

hãy cứ tin vào bóng đá


Vậy là phép màu đã không xảy ra. Bóng đá là gì mà cứ khiến người ta buồn đến thế. Mà buồn ít thôi, đừng thất vọng làm gì, vì cái mà chúng ta chờ đợi thực sự không phải là một kết quả mà chỉ là một phép màu, vô thực và mong manh. Muốn gào thét, muốn đứng tim, muốn rớt nước mắt... không phải chỉ vì một trái bóng mà còn vì các chàng trai. Mang chuông đi đánh xứ người với một thực lực thấy rõ ràng là kém hơn, mà vẫn lăn xả, vẫn gồng mình suốt 90 phút hơn, như thế là đã đủ. Dàn xếp tỉ số hay chơi dưới sức, em thực sự không tin.
.
Có chàng thủ môn cứu nguy 3 trái phạt góc liền kề, nhìn những pha oằn mình bắt bóng mà em thấy thương quá. Đau đớn vẫy vùng mà vẫn không chấp nhận rời sân, cùng đồng đội chơi đến những phút cuối cùng. Có chàng đội trưởng chăm chỉ tìm bóng, hết ở bên trái lại ở bên phải, hết chuyền cho đồng đội kiếm bàn lại vội vã lui về phòng ngự, có cảm giác như chàng di chuyển và quan sát khắp cả mặt sân, như một người đội trưởng cần mẫn và đầy trách nhiệm, quên luôn cả dải băng trắng quấn chặt trên đầu.
.
Có chàng số 8 luôn tất bật với những cú chặn bóng đối phương, nóng nảy, mạo hiểm, chấp nhận càn và không ngại va chạm, cứ để bị thổi phạt mãi. Mà đôi khi vậy cũng hay, cho chúng biết tuy yếu thế mà ta đây không sợ nhá. Những chàng trai còn rất trẻ, họ đại diện cho bóng đá nước nhà, mang những guồng chạy của mình càu nát mặt sân nước bạn, trong gió, trong mưa, trong không khí nóng như chảo lửa khi xung quanh cả một biển người gào thét thứ tiếng không phải nước mình. Xem lại những pha chấn thương quay chậm mà muốn khóc quá chừng.
.
Kết quả thua đến như một điều hiển nhiên. Cầu thủ nước bạn cao to, da đen, vạm vỡ hơn hẳn, chạy nhanh hơn hẳn. Nhưng sự cuồng nhiệt và khát khao chiến thắng thì chưa chắc. Khát khao ấy được gieo vào trái tim của mỗi cầu thủ, cho dù có được ra sân hay không, cho dù chỉ là người chuyền bóng hay kẻ ghi bàn, tất cả đều khát khao. Trên khán đài cổ động viên đội bạn, khi máy quay lia tới một tấm băng rôn đề Goodbye Vietnam, tự dưng thấy mắt đỏ lên, nếu ở ngay đó chắc em đã lao vào cấu xé. Bóng đá là vậy. Thất bại để ta biết quý hơn giá trị của thành công. Giá trị từ những chàng trai trẻ, những đôi chân diệu kỳ, từ người thầy không ngừng hét to bên ngoài mặt sân, từ biết bao ánh mắt của cổ động viên nước nhà đang ngồi nhỏ bé trên khán đài đội bạn. Tỷ số ấy không hề chỉ ra sự thất bại, chỉ là nó cho ta biết rằng mình đang thực sự ở đâu.
----
Kỷ niệm Sea Games 26 tại Indo - trận bán kết Việt Nam - Indo.

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

em muốn điều gì, em chọn điều chi ?


[Em quỳ trước dấu chân thời gian, thấy những rãnh sâu như cứa đến tận tim mình]
.
Cuối thu, trời ban cho vài buổi sớm tê sương, nhưng không giật mình vì đấy là điều từ lâu mong mỏi. Em bắt đầu thấy nao nao, những cảm xúc khó tả đan xen, và cái cảm giác lấp lửng khi ấy trở về. Nửa muốn thế này, nửa sợ thế kia. Mới biết rằng thời hoa niên vô tư lự, suốt ngày chỉ bù khú với bạn bè, thi cử và một mớ hờn giận không đâu. Nít ranh hết sức. Chẳng bù cho bây giờ, phải cân đo đong đếm mà còn chưa vừa lòng người, mà mỗi ngày thấy tóc mỗi dài hơn. Như hơi thở, mỗi ngày lại mỗi dài hơn. 
.
Khi em nhìn em trong gương mỗi ngày, em thấy em đứng yên. Khi người nhìn em lâu ngày gặp lại, người ngờ ngợ vì tóc em dài, quá dài so với mùa xưa cũ kỹ. Hồi xưa hễ buồn, hễ giận là mang tóc đi cắt, bây giờ thử làm ngược lại, mang u sầu chất vào tóc nhung, sẽ ngày một nhiều, ngày một dài, ngày một miên man. Ta không nhìn vào mắt nhau ngấn nước, không bộc bạch hết những điều ấp ủ trong lòng, ta chỉ vu vơ, không muốn vì nhau mà bận tâm chi hết.
.
Đi tạt qua thành phố, sao hôm nay em thấy buổi chiều không thơ, buổi tối không lung linh ấm áp, gió không lành và không tìm đâu ra sự nhộn nhịp văn minh của Sài Gòn. Suỵt... ấy chỉ là em đổ lỗi Sài Gòn... Không giải được bài toán trong đầu mình, không cảm thấy tự tin với mỗi quyết định bắt lấy hay từ bỏ. Mà nếu em chọn cách thứ hai, đó có thể sẽ là một sự từ bỏ mãi mãi. Mọi lời khuyên đều vô ích vì em vẫn chưa thu xếp được lòng mình... Em không đi nhiều mà sao thấy mỏi, hay là dừng lại một chốc thôi, phía trước kia con đường hút sâu, em không biết nơi nào để gọi là mãi mãi...