ME
Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012
Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012
mưa buồn Venice

Venice một ngày mưa. Tôi bước ra khỏi căn phòng ấm áp và rơi tõm vào một vùng Venice mưa. Những giọt mưa nhẹ nhàng lã chã, đủ ướt và đủ để thấy mình cô đơn. Tôi đã đi suốt dọc con đường lát đá dẫn ra dòng kênh, tiếng bốt gõ lên nền đá chẳng thể nào át được tiếng mưa rơi. Và gió thốc, gió thốc vào trái tim trống rỗng của tôi rồi ở lì trong đó, mơn man đòi nổi cuồng phong. Mặc kệ, đã lãng đãng dưới mưa thì còn sá chi chút gió, tiếng bốt khua, và cả sự cô độc cộng hưởng lên khi tôi trông thấy những con thuyền neo lềnh bềnh bên dòng kênh lả lướt. Là Venice, làm sao thiếu bóng những con thuyền. .
.
Đôi lúc cũng thấy khó chịu vì không dưng mà mưa rớt một hạt cái bộp vào giữa trán rồi chảy xuống chân mày, nhưng suy cho cùng thì cơn mưa này cũng thông minh lắm, biết nhằm lúc tồi tệ nhất mà ùa về hiếp đáp tôi. Venice mưa buồn như một câu thơ, chỉ có mấy giò hoa gì hồng hồng người ta treo trên bờ tường đá là nở ra tươi tắn. Tôi tha thiết một mình, tôi phiêu lãng một mình, và khi không mà nhớ đến người. Mọi thứ khiến tôi vương vào cơn buồn ngủ lạ lùng, biết đâu trong giấc ngủ say, tôi lại mơ được một ngày nắng, để những con thuyền đang lim dim dưới dòng kênh kia được rộn ràng rước khách.
.
Nhiều người lỡ yêu Venice chỉ qua những trang viết. Nhiều người đến đây để tìm kiếm tình yêu. Nhiều cặp đôi đến đây để thổi cháy tình yêu. Còn tôi đến đây chẳng biết làm gì, có cái cớ hoàn hảo nào để tôi được tự do yêu người mà không thấy mình xấu hổ? Tôi đi qua buổi chiều Venice, chiếc áo choàng dài tay dần trở nên ẩm ướt, tự hỏi đã đánh rơi người ở đâu mà bây giờ cô đơn đến lạ. Cho đến khi trở về căn phòng ấm áp lúc sáng, tôi mới quỳ bệt lên gối mình và nhận ra rằng, ở nơi nào người ta cũng có thể tìm thấy nhau, còn với riêng tôi, cho dù là Venice hay bất kỳ nơi nào khác, cũng vẫn neo lại hoài ký ức về người trong tâm trí, không thể nào quên mất được. Phải vậy không, mà mưa Venice buồn rả rích xuyên đêm...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)