
Có lẽ tôi đã mộng tưởng quá nhiều. Quá nhiều cho một cuộc sống không dài như mộng tưởng. Nên nhiều khi tôi tiếc buổi chiều nhiều mây mà không mưa, tiếc góc cà phê quen không hẹn thì bạn sẽ không bao giờ tới, tiếc mỗi bận gặp nhau mà chỉ nói nhăng nói cuội, để rồi khi về nhà trách sao mình không dám nói nhớ nói thương. Mỗi ngày trôi qua không khói bụi còi xe, không dụi mắt mỏi mệt bên màn hình máy tính, không đau đầu với doanh số doanh thu. Mỗi ngày của tôi có nhiều thứ khác có thể giết chết một con người. Tôi không biết gọi chúng là gì cho đến khi bắt gặp mộng tưởng. Và tôi biết mình đã ngã vào những giấc mơ, không có lối dẫn về thiên đường.
.
Thường thì khi đau khổ người ta thường tìm về với mộng, để tạm yên, và để tự trấn an mình. Nếu thứ tình cảm này một lần nữa là mộng, thì liệu tôi có còn tìm được lối để quay về. Người, liệu có vui không khi là mộng của tôi? Không biết nữa, mà tôi cũng đâu cần biết, người hoàn toàn có thể cùng tôi làm những điều cũ xưa ao ước, người có thể đêm đêm thì thầm trong ống nghe những chuyện khiến tôi bần thần khó ngủ, người có thể tặng tôi vài buổi giận hờn rồi sau đó lại xuề xoà như nắng sau mưa. Thì có thể nào không là mộng không?
.
Linh tính tôi không mách bảo điều gì, như màu áo trắng thân quen bàn dưới không còn đưa tôi về với mười hai trong sáng. Giờ thì ta không còn tuổi nhỏ ngây thơ, chưa biết chừng bám vào nhau chỉ để vơi đi một hình hài nào đó. Nhưng nếu thực sự chỉ là suy tưởng, người có thể một lần bước ra và dắt tôi đi, để thấy rằng bàn tay ấm này là thực, những kẽ tay thuôn dài này là thực để tôi đan vào và trở về lối thiên đường. Không có giới hạn nào cho những giấc mơ, cho dù bên ngoài kia vẫn là còi xe khói bụi, vẫn cao ốc chín tầng, vẫn màn hình máy tính, tôi vẫn muốn bước ra và đón lấy mình, ở bất cứ nơi nào đã từng đặt chân qua...