ME

ME

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

thư đk 14

   
    Ommaaaaaaaaaaaa,
    Sài Gòn có những cơn mưa lạnh, sao mà kon thấy mình ko còn yêu mưa nữa, chỉ thấy dễ chịu một chút đó rồi thôi. Hổm rày sao hay suy nghĩ nhiều và tự mâu thuẫn, mọi người đều có những niềm vui mới, và nếu có những nỗi buồn thì cũng có người để san sẻ, còn kon, kon không có ai cả, những người đã từng có bây giờ cũng không thể nữa...
    Ông Tú đã đi Nha Trang, với ai thì kon ko biết, mà cũng chẳng cần biết vì những vị đó mình ko quen. Thằng L hình như sắp xin được việc ở SG, thấy zui vì có thêm nó ở gần, cho dù nó ở đâu thì cũng như vậy thôi. Không có nhau người ta đâu có chết, chỉ là sống một cuộc sống tẻ nhạt hơn chút thôi. Đôi khi kon cảm thấy mệt mỏi, nhớ về bọn mình ngày xưa, thấy thật phi thường. Hồi đó đã biết trước sau này ra đi làm sẽ có nhiều tiền, nhưng cơ hội đi đâu đó cùng nhau thì tỉ lệ nghịch. Biết trước đó, và giờ nó xảy ra y chang. Nhiều khi kon cũng muốn vứt bỏ tất cả để sống theo cái cách mà mình muốn, sống sao cho khi chết đi không thấy nuối tiếc điều gì, nhưng cuộc sống này không buông tha kon...
    2 tuần nữa kon Trúc Giang cưới, nhanh hok, tháng 8 rồi, tháng 8 rồi đó má. Chẳng mấy chốc rồi cũng sẽ đến tháng 10, và tháng 12, và hoa mai, hoa phượng, lá bàng, gió bấc... Sẽ như thế này mãi mãi...
    Má ở bển đã thấy lạnh chưa? Má có kể cho bạn bè mới về những đứa khùng bên này? Má có hay đem kỷ niệm ra soi ngược trở về? Khi không mà kon nhớ má quá, hay tại hôm qua kon mới lôi Son trẻ ra đọc lại ta? Sao má không ở đây để vỗ về kon lúc này?
    P.s : kon đã hết buồn vì những mối quan hệ đứt đoạn, kon biết đó là vì hết duyên.                                 Việt Nam thương nhớ

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

mùa hè và chàng trai năm cũ


Mùa hè, không dưng mà tôi nhớ anh. Không phải anh trai, không phải người yêu, không là bạn học, anh - chỉ là người mang đến cho tôi duy nhất một cốc rượu rồi đi mất, bỏ mặc tôi ngơ ngác với cơn chếnh choáng chẳng thể gọi là say. Đó là những ngày tháng tư mà tôi nhớ mãi, anh có vui không khi biết rằng nỗi nhớ này còn kéo dài hơn cả những ngày anh với tôi nữa. Khi đó đầu hè, khi đó con đường Sài Gòn lốm đốm chỗ sáng chỗ đậm màu vì cơn mưa không làm ướt nổi, khi đó anh ở cách tôi một dãy hành lang và ngõ cầu thang hiu hắt, ôi khi đó... tôi phải làm sao với trí nhớ của mình, nên vui vì còn nhớ được nhiều hay nên buồn vì đã nhớ quá nhiều?.
...
Anh nhìn tôi, cười nụ cười răng khểnh hiền hoà y hệt con người anh, và tôi đã ngã vào đó không một chút đắn đo. Tôi biết mình muốn đi qua dãy hành lang đó, bước lên những bậc cầu thang đó để gặp anh, nghe anh nói, thấy anh cười, và nhìn anh ngồi phía bên kia ánh đèn vàng nồng. Khi biết rằng mình là một con ngốc, tôi đã nằm bên cạnh chị mà khóc nức nở, "sao khóc vậy em, D. vô tâm quá hả?" - đó, chị chỉ nói mỗi câu đó rồi im lặng, hoá ra chị biết tất, hoá ra chị nhìn rõ những thứ lộn xộn trong lòng tôi, rồi tôi cứ thế cạnh chị và ngủ thiếp đi. Nhưng tôi biết anh không vô tâm như vậy, còn những câu chuyện bí mật giữa anh và tôi nữa, chị không biết, nên ký ức về anh trong tôi không chỉ là những nỗi buồn...
...
Rồi anh bước ra khỏi cầu thang và hành lang hẹp, ngày đó tôi không chào anh. Tôi chỉ nghĩ vu vơ là ờ thì anh cũng đến một nơi đâu đó trong thành phố này, rồi thì bằng người này người kia tôi cũng sẽ gặp lại anh. Đâu ngờ lần gặp lại đó không bao giờ đến, tôi và anh... mất dấu nhau giữa Sài Gòn chật hẹp, tháng tư từ đó mà chấm dứt nhanh đến bất ngờ. Hồi đó tôi đâu biết là khoảng cách không làm nên định mệnh, giữa bao la trời đất này tôi gặp anh chỉ một lần, nếu để vuột mất đi thì không tìm thấy nữa. May mà tôi đã kịp ăn cắp khuôn mặt và nụ cười răng khểnh đượm buồn của gã trai vào tháng tư năm đó, giấu vào tim mình như một vết son, ánh hồng rực rỡ. Tôi, đã nhìn suốt dọc hành lang và nhớ đến một người...