"...
Đừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênh
Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnh
..." (*)
Vô tình xem được clip bài "Đừng bỏ em một mình" (nhạc sĩ Phạm Duy), mấy ngày nay cứ bị hoài ám ảnh. Giọng hát và những giọt nước mắt xuyên suốt phần trình diễn của Natalie Nguyễn Hương Giang, bóng chiếc áo dài đỏ giữa sân khấu cô tịch, dẫn tôi vào thứ cảm giác khó hồ diễn tả. Lời hát là lời của một cô gái chết trẻ, ngay khi đang tuổi xuân, ngay khi đang yêu đương nồng đượm, ngay khi đang ngây ngất tươi xinh. Lời hát là những cái với tay từ muôn trùng sâu thẳm bóng đêm, kề ngay đó mà người yêu không thấy được, không sờ được. Một cuộc đưa tiễn về với đất lạnh thiên thu, không niềm vui, không nỗi buồn, chỉ có nỗi sợ hãi là còn bủa vây. Tình yêu mới đây thôi mà cô gái không còn được tha thiết nữa, vẫn kêu gào, vẫn khóc than, mà người ta vẫn tiễn cô đi, bằng tiếng cầu siêu, bằng tiếng đóng đinh, mơ hồ chát chúa... Tôi không biết mình đã khóc vì sợ hãi hay thương cảm khi xem Natalie hát bài này, cho đến khi tôi nghe được câu chuyện thứ hai...
Một đêm mưa tơi tả, trong xóm vắng thinh, người ta thấy một cô gái lạ ngồi một mình bên hiên bãi bất trống. Cô ngồi đó đốt thuốc và trầm tư, không ai biết cô từ đâu đến, sẽ đi đâu hay đang nghĩ gì, trời mưa có khiến cô lạnh không, người ta chỉ nhìn cô vì sự dè chừng dành cho người lạ. Bên đốm thuốc chập chờn, cô nhìn ra khoảng tối mênh mông trước mặt, rồi ngồi đó thật lâu, có cảm tưởng như hoà lẫn vào bóng đêm, vào bóng mưa rả rích. Chốc lát thì không thấy cô gái lạ ấy nữa. Sáng hôm sau, người ta thấy cô nằm im lìm bên bãi rau muống, chiếc thắt lưng còn hững hờ trên cổ... Xóm vắng xôn xao, dư luận xôn xao, cô gái chỉ mới ba mươi mốt, có ai ngờ rằng điếu thuốc đêm qua là điếu cuối cùng cô châm trong cuộc đời con gái của mình. Người ta tò mò lý do vì sao cô lại tìm đến cái chết, vì sao cô lại tìm đến một nơi xa xôi thế này để mà kết liễu. Ba mươi mốt tuổi... điều gì đã khiến cô trở thành một thi thể lạnh tanh ở chốn xa lạ này? Riêng tôi, tôi tự hỏi rằng khi ra đi ở cái khắc ấy, thì là cuộc đời nợ cô hay cô nợ cuộc đời?
Tôi nhận ra rằng điều tôi đã mơ hồ ở trên chính là sự thương cảm. Một bài hát và một câu chuyện có thực hoá ra có một điểm chung. Đó là sự cô đơn. Cô gái trong bài hát, ra đi là bị đưa về với cô đơn khi không ai có thể giữ cô ở lại bên mình, mặc những giằng xé, mặc những tiếc thương, mặc những than gào nức nở. Lòng đất lạnh, hiu. Còn cô gái ngồi đốt thuốc trong đêm mưa kia, dường như chính sự cô đơn giữa cuộc đời đã đẩy cô vào quyết định đó. Cô ra đi, vì không ai đưa cô vượt qua đau khổ, bế tắc và cạn kiệt, cô biết phải tìm thấy ánh sáng ở đâu? Mà miền tối tăm kia khi cô nhắm mắt còn cô đơn hơn thảy... Thôi thì hãy trân quý tất cả những ân tình, gom góp lại thành sức mạnh để mỗi con người chúng ta bước qua nỗi đau, bước ra ánh sáng, nghĩa là không còn cô đơn nữa... Xin tôi, xin người, xin hãy vì nhau...
.
(*) Đừng bỏ em một mình - thơ của Minh Đức Hoài Trinh, soạn nhạc bởi nhạc sĩ Phạm Duy.
