ME

ME

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

cho những phương trời nào...


[Hẹn gặp nhau ở vô cực...]
.
Chúng tôi đã đến nơi ấy, ở lại một khoảng thời gian, đắm say một khoảng thời gian, rồi lần lượt ra đi, mỗi người một phương trời, một nguyện vọng, một cuộc tử sinh, và sự chung thuỷ thì tuỳ vào vận mệnh. Biết bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu tiếng cười, bao nhiêu nước mắt, hờn giận, yêu thương, bao nỗ lực vun đắp, bao đêm sáng đèn vẳng ra tiếng hát trên ngôi nhà chung cư tầng thấp ấy. Phải rồi... căn nhà nhỏ ấy, nơi bắt đầu cũng là nơi chứng kiến từng sự ra đi. Nếu nó biết nói, tôi sẽ hỏi rằng: mày có đau không?
.
Khi ở trong hạnh phúc, người ta sẽ không có tâm trạng để nghĩ về những thứ đại loại như tiếc nuối, hoặc nếu có thì cũng chỉ nghĩ đến thế thôi. Người ta say trong hạnh phúc, khi tỉnh lại thì mọi thứ đã trôi qua rồi. Chỉ còn lại dư hương như men rượu nồng lại nơi cuống họng. Kết thúc. Điểm chung đã không còn chung nữa. Đối với những mối quan hệ đó, tôi đã trở nên khó tính và không còn khiên cưỡng nữa. Tôi trách mình không vượt qua được quy luật của thời gian. Vài năm sau gặp lại, mong rằng bạn sẽ đừng cười với tôi mà quên bẵng những gì đã trải qua, với nhau, nơi ấy.
.
Căn nhà đó, bây giờ chắc người ta sẽ đặt một chậu hoa ngay lối vào gian bếp, người ta sẽ đem vào một cái mắc phơi đồ thấp hơn, người ta sẽ kê một chiếc bàn to vào chỗ tivi hồi xưa cả bọn chụm mũi vào. Không còn dấu vết nào của bọn chúng nữa, mọi thứ mới tinh tươm và xa lạ. Những dấu chân quen không còn về qua phố chung cư đó nữa, vắng te. Chỉ còn tiếng kỷ niệm lâu lâu lại dấy lên, thổn thức trong lòng... Ai cũng biết là vậy, ai cũng buồn vì vậy... 
.
[Không phải vô cực, phải là hẹn gặp nhau ở ngày xưa.]

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

có bao nhiêu bông hoa không còn tươi tắn nữa?


Tôi không biết rằng mùa thu đã đi qua quá nửa. Những đêm mùa thu ngồi ngoài bậc thềm, nhìn vào những kỷ niệm trong tim, nghe bạn nói, nhìn bạn khóc, tôi thấy rõ bước chân của mùa đông. Thật may mắn vì bạn còn biết mình khóc vì điều gì. Còn tôi... đôi khi người khác thấy tôi cười, thấy tôi ha hả giữa đường tàu tấp nập, thấy tôi chui tuốt vào góc riêng ngồi nhắn tin khí thế, thấy tôi vùi đầu vào drama sướt mướt mỗi ngày, mà lâu rồi không thấy tôi khóc, phải không? Một đứa mít ướt không còn khóc nữa! Đừng mừng, tôi đang bất ổn.
.
Khi tôi nhớ về những ngọt ngào, những ngốc xít thuở mười bảy tuổi, tôi rung động vì mình cái tuổi ấy tròn trĩnh và tinh khôi, thương ghét không rõ ràng mà yêu yêu sao lạ. Thích mưa, sến, và hay dỗi hờn. Tưởng chừng như khi những câu chuyện cũ được kể lại, tôi sẽ không do dự gì mà gật đầu ngay cho một vé khứ hồi, cho dù là những năm 90 khốn khó, cho dù là con đường đá đỏ hay là ngôi trường cấp ba, nơi giữ lấy dùm tôi bao nhiêu là hồi ức đẹp.
.
Khi nhìn về hiện tại, tôi chỉ thấy một tôi mỏi mệt. Hết thích nhìn mưa, bớt sến, và ngày càng trở nên khó tính. Hai mươi lăm thôi, làm gì mà dữ vậy. Dĩ nhiên là tôi không còn khóc vì những dây dưa với cậu bạn bàn trên, không còn khóc vì hôm nay tự dưng chiều buồn tơi tả, không còn khóc vì chúng ta - mấy chục con người phải rời nhau sau bao nhiêu năm gắn bó. Tôi chỉ còn khóc một mình trước những vết chai mà cuộc đời mang lại, cứng rắn và bạo tàn. May mà ngày xưa tôi đã đi gom đủ kỷ niệm về xây thành ngôi nhà cho mình trú bão, để nhìn về, và bước tiếp... Tôi đang mất dần khả năng yêu thương thêm một người nào đó, tôi đang quá khắt khe với chính bản thân mình. Có ai trả lời được dùm tôi câu hỏi: mỗi ngày trôi qua, có bao nhiêu bông hoa không còn tươi tắn nữa??