ME

ME

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

sống được bao lâu?


Mình sẽ sống được bao lâu nữa... khi mùa đông hệt như mùa hè, ánh nắng bỏng rát hắt vào da chị đỏ ngầu. Trái đất bị bạc đãi, quẳng lại cho người nỗi lo sợ về một ngày cuối cùng. Tôi mơ về ruộng lúa ngày cũ, xanh mát ngút ngàn, tôi vẫn hay cùng bạn rẽ vào ngồi bên bờ con sông nhỏ, nhìn nắng lấp loá vui mắt rồi về.
.
Mình sẽ sống được bao lâu nữa... khi ngoài kia người ta giết nhau, không sợ hãi, không tê run, không cần biết rồi sẽ thế nào, chỉ vì một chiếc xe đắt tiền, một sợi dây chuyền vàng loá, một chiếc điện thoại ăn theo thời đại. Chỉ một phút thôi, mà người ta cướp đi của nhau tất cả, của cải, hơi thở, quyền sống và tự do của chính mình. Xã hội đầy xót đau và sợ hãi. Cuộc sống thật nặng nề...
.
Mình sẽ sống được bao lâu nữa... khi chỉ một giây lơ là trên phố đông tấp nập, bạn rơi vào vòng tay tử thần, khi qua một cơn đau đầu chớp nhoáng, nửa đời còn lại bạn mãi mãi nằm trên giường bệnh, khi tình yêu trở nên bế tắc, bạn tự cho mình quyền được giải thoát và cứ thế ra đi... Trên trái đất này, nước mắt rơi ngày một nhiều hơn, đố kỵ nhiều hơn, thủ đoạn nhiều hơn, nên có thể mình sẽ chẳng biết là chết lúc nào, ở đâu, và tại sao... Tôi chắp tay, xin người hãy đừng dìm nhau vào bể chết, đừng để lại trong lòng những người tôi yêu thương sự tổn thất tột cùng.
.
Mình sẽ còn sống, rất lâu... rất lâu... phải không nhân loại??