ME

ME

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

mình, những ngày giáp Tết


Những đêm khó ngủ. Kỷ niệm tràn về như những cơn gió lạnh thổi buốt ngoài sân. Và... tôi lung lay. Tôi chạm tay mình lạnh ngắt, cứ hễ trời nổi lên chút gió là hai bàn tay lại lạnh, giống như trái tim, hễ ai đó khơi gợi là lại thấy xôn xao. Mùa xuân đến nhanh hơn tôi tưởng, vội vàng khi tôi còn chưa kịp quét bụi lòng mình. Lại thêm một mùa mai, chắc sẽ là một cái Tết như bao cái Tết, mà sao trong tôi lại bất ổn thế này.
.
Hồi chiều ba đi ngắt lá cây mai, sắp sửa rằm tháng chạp, mọi người lại sắp ùa về cái thị trấn mênh mang gió này mang theo lỉnh kỉnh những hân hoan. Tôi vẫn ở đây qua bao nhiêu mùa nhớ. Tôi ở đây, và chứng kiến từng giọt mưa, từng cơn bão thốc, từng vạt nắng chiều, từng sự đổi thay của đất trời và của lòng người. Có người dứt áo ra đi, có người quày quả trở về, có kẻ đượm nồng duyên mới, có kẻ say khướt âu sầu. Đóng vai một người quan sát quá lâu, nên khi đến lượt mình, bỗng trở nên lúng túng. Hay là tại mùa xuân nên tôi tham lam mà ước mình trẻ lại?
.
Cũng phải mươi bữa nữa là hàng quán mới xôn xao, khắp nơi sẽ giăng đèn đốt nhạc. Mẹ lại sắp hí hửng dán hoa treo câu đối, đâu biết lòng con gái đang chợt ngổn ngang. Thôi kệ, vui trọn Tết đi rồi tới đâu thì tới, cớ gì phải buồn, việc gì phải nghĩ, chẳng phải tuổi mình cũng như xuân, chóng về chóng mất. Hãy giữ cho nhau những kỷ niệm ngọt ngào, hãy đặt vào tay tôi một hơi ấm trước giá lạnh ngày giáp Tết. Giống như mùa xuân, biêng biếc lộc mừng. 

một kẻ cuồng yêu

Đặt tay lên bàn phím, chẳng biết dùng ngôn từ gì để giải thích hay biện hộ cho những cảm xúc này, dường như em lại quay trở về với một em-không-hạnh-phúc. Rung động trước một ai, nghĩa là bắt đầu thôi hạnh phúc trong cái thế giới tự do của mình. Một gã tồi, đã biết là em hay chú ý tiểu tiết, đã biết là em dễ ngã gục trước cử chỉ hay lời nói dịu dàng, vậy mà hắn đã làm thế với em... Trời lại bão, và em chết chìm trong những giai điệu Phượng yêu tha thiết điên cuồng. Gã làm em thấy mình là một kẻ có tội đáng thương...
.
Em đã nói gì suốt chặng đường quần quật gió đó? Em đã ngồi bao xa để ngăn mình trôi tuột vào hơi ấm đó? Giới hạn nào vẫn còn tồn tại hay bị xoá sạch bong sau đêm hôm ấy? Hàng loạt câu hỏi, hàng loạt hình ảnh, hàng loạt điều chẳng cần tìm lời giải thích, vì sẽ không thoả đáng nổi đâu, tình cảm con người ấy, có - không có nghĩa là thương, mà không - cũng chưa phải là quên hết. Em không tin vào tình yêu vĩnh cửu, nhưng em tin vào những ký ức mãi nuôi dưỡng trong lòng người. Thật nực cười, thật viển vông và đầy cảm tính. Đã quá nửa đêm mà vẫn lui cui ngồi viết về một gã tồi.
.
Tháng Chạp, em tự cho phép mình buông bỏ, đã lâu rồi mới thấy mình không muốn về nhà, phải chi mà cứ đi mãi vào bóng đêm, sẽ mãi là bóng đêm đến khi nào em thấy lòng thôi trắc trở. Bảo với gã, em lạnh, nhưng gã đâu biết rằng gió không tràn vào tim nên nơi đó vẫn ấm, chỉ vì một cử chỉ nhỏ thôi, vô cùng nhỏ... Những ngày gần đây nhận được rất nhiều lời nói ngọt ngào, hay là mình cứ thế mà yêu, như cái cách mình vẫn để người khác bước vào những năm mười sáu. Tình yêu tuổi nào cũng trẻ, tuổi nào cũng bắt đầu từ những thứ như thế này. Có thể là gã tồi, mà cũng có thể là một người khác... chỉ là em nhận ra mình hay nghĩ, hay nhớ, hay âu lo, hay giận hờn, hay nhõng nhẽo. Phải vậy không?