ME

ME

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

chuyện tình số 1

 
Trong khoảnh khắc người nắm lấy bàn tay tôi, tôi đã biết rằng trước sau gì thì người cũng rời đi, và tôi sẽ giống như rơi vào một hành trình đi lạc. Vì vốn dĩ bàn tay mình không khớp. Những trầy trật không đáng kể lúc đầu, rồi cũng như giông xoáy hai đứa mình vào đôi bề hoang hoải.
.
Giống như khi đứng trước ngã ba, con tàu đã chọn đi đường ray còn lại, còn tôi trôi miết về khoảng trống xa xăm.
.
Người véo mũi, cười tôi lo xa  như cụ, nói tôi chỉ giỏi nhất là suy tưởng, rồi ôm tôi vào lòng như ôm một con mèo hoang rách mướp. Con mèo hoang ngoan ngoãn ngủ một giấc hiền lành. Đâu biết rằng ngoài kia cánh cửa, mùa thu đã đưa cơn gió xanh đến gõ những bước đầu.
.
Tôi đã trông thấy cái khớp bị trật giữa tôi với người, tôi đã không thể làm gì để sửa cho nó nằm ngay ngắn. Tôi biết thế mà vẫn nhắm mắt bước vào cuộc tình thăm thẳm đó, đặt cược cả hành trình của mình để mưu cầu hạnh phúc. Người vẫn vô tư nói cười hỉ hả, bàn tay vẫn nắm chặt mỗi bận dắt tôi băng ngang ngã tư người xe đông chật.
.
Đã hơn một lần tôi nói rằng tôi thích biển, rất thích biển. Một tối cuối tuần, người đến và dúi vào tôi một nụ hôn nồng mùi vang mận. Rồi tôi thấy mình ngồi phía sau xe người, hai đứa băng đêm đi tìm hương gió biển. Và những hàng dương lao xao trong bóng tối là hình ảnh cuối cùng tôi còn nhớ về trong đêm hôm ấy.
.
Ngồi tựa cửa nhìn ra phía kia bậc thềm, tôi nghe rát xước một bên vai và chân phải. Đau mà không dám khóc, nhớ mà không dám tìm để nhìn người lần cuối. Đèn phòng bệnh mở thâu đêm suốt sáng, tôi đã không còn bất cứ khái niệm về thời gian nào, không biết bao ngày đã trôi qua, bao người đã đến thăm và rời khỏi. Chỉ biết người chưa đến, mãi mãi không bao giờ đến. Người đã đi một con đường khác, cái khớp bị trật lại trỗi dậy và đay nghiến tôi. Cuối cùng thì số mệnh cũng đã đến, ngay vào lúc tôi cần có người như lúc này, ngay vào lúc vết bông băng trên vai tôi loang màu máu đỏ. Đớn đau!
.
Mùa thu ấy đã qua đi, cho dù sau này tôi có nắm lấy bàn tay ai đi nữa, cũng hứa với lòng sẽ không bao giờ tò mò và hoang mang về những đường chỉ tay dài ngắn.