ME

ME

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

cà phê cùng tháng Mười

 
Và tôi có mùa thu.
.
Đời luôn là chuỗi dài đan xen giữa thảnh thơi và bận rộn. Đôi lúc cũng tự hỏi rằng có phải sống bận rộn mới là sống không? Có phải sống tàn tàn như tôi thì là chết đi một nữa rồi không? Thấy rằng đôi lúc mình cũng hài lòng với mọi điều xung quanh, hài lòng với tháng Mười còn ươm vàng nắng, hài lòng với tình yêu ở xa vẫn còn biết cách vỗ về, hài lòng với cung đường quen thuộc mà thi thoảng ngang qua vẫn đem lại cảm giác lâng lâng khác lạ. Lẽ nào vẫn có cơ hội phải lòng với một điều gì đã cũ...
.
Con nhỏ không hát mà ngồi khóc ngon lành. Không biết là lần thứ bao nhiêu nữa, cũng chẳng quan tâm lần này là vì thằng trai nào cả, chỉ thấy nó giống mình hồi xưa, mà hổng lẽ đã xưa vậy sao trời? Buồn một điều là tôi đã không còn khả năng an ủi, ngồi dòm nó khóc, rồi thôi, ngồi chờ nó nín. Thở dài. Không biết cái nỗi buồn của tôi với của nó cái nào đáng buồn hơn, hay là cả hai đều không đáng. Cũng có thể là vì tôi vừa cầm mic hát một bài buồn thiệt là buồn.
.
Hơn nửa tháng Mười, đừng có nhắc với tôi hai từ "thời gian" nữa, sẽ chẳng gợi xúc cảm nào đâu. Bóng tối, thực ra chỉ là những điều trống rỗng. Người ta nhớ về quá khứ, thực ra là đang bao che cho sự tiếc nuối tràn ngập trong lòng. Không có lá thư nào được bỏ vào hộp thư trong mùa thu cả, mùa thu, người ta chỉ ngồi cạnh cửa sổ và đưa môi vào những ly cà phê nóng luôn khiến người đi ngoài đường thèm khát. Này tháng Mười, ngồi xuống đây chơi, bên kia bàn còn dư một chỗ trống.
.
Mùa thu nào mà chẳng giống nhau, chỉ có lòng người là đổi khác. Vậy nên có đau có buồn gì cũng là tự mình gánh lấy, đừng bao giờ đổ lỗi mùa thu...