ME

ME

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

tình yêu không phải là điều gì lộng lẫy

 

Người đã không đến như lời hẹn. Người vẫn giữ cho tôi đoá hồng ướt nhèm mưa cũ, người vẫn không quên bật radio mỗi tối thứ ba, chỉ có lời hẹn với tôi là người quên mất. Tôi, dẫu biết rằng giữa chúng ta không có gì ràng buộc, không một nụ hôn, không một cái ôm dài suốt quãng đường thông xa hun hút, vậy mà vẫn ngoéo tay bắt người gật đầu cho một điều trẻ con và ngớ ngẩn.
.
Hãy về trước mùa đông.
.
Sài Gòn mùa đông, người chê Sài Gòn mùa đông vẫn y như thế, trưa vẫn nóng khô, đường xe vẫn mịt mờ khói bụi, cô gái Sài Gòn vẫn đều đều mỗi nhịp đi về. Người đâu có biết rằng đôi khi những gì không bao giờ thay đổi mới là đáng quý. 
.
Thì có mơ mộng gì đâu, có chờ đợi gì đâu mà sao vẫn nặng chì hụt hẫng. Ngày tôi nhận ra mình hay nghĩ về người đó, hay dòm ra cái ngõ hẹp trước cửa tìm tiếng xe người đó, là tôi biết chúng ta không thể nào trở lại, cho dù chỉ ở phương tôi. Dù có yêu thiết tha sâu đậm, hay có thể nguyện gom hết thảy những tối trong lành chỉ ở bên một người duy nhất, lòng nga lóng ngóng để dầu sôi văng bỏng cánh tay vì một người duy nhất, thì cũng nên tự dặn lòng: tình yêu không phải điều gì lộng lẫy. Để đến lúc nào đó người thất hứa như thế này, tôi sẽ không việc gì phải khóc.
.
Mà có làm được đâu. Bỗng dưng quay sang muốn trách mùa đông một câu gì cho bõ, cớ gì vẫn nắng, cớ gì vẫn đông, cớ gì không thể giữ nổi mọt người. Mà cô gái Sài Gòn lấy gì để giữ, khi mà một nụ hôn cũng là điều xa xỉ. Thôi thì lỡ hẹn mùa đông...