ME

ME

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

đã từng quen thuộc


Nàng buông điện thoại và sau đó khóc ngất. Giá như nàng có thể lý giải hết mớ xúc cảm đang cuộn trào trong nàng là gì. Giá như nàng có thể sống như một kẻ ơ hờ bên cuộc đời người khác. Giá như nơi đó không mang nhiều ý nghĩa với nàng như thế. Giá như những người đó đã không từng quen thuộc với nàng như thế.
.
Khi đó, nàng có thể cười và chúc mọi người đi chơi vui vẻ..
.
Nhưng thực sự là bây giờ nàng đang ngồi khóc và hoang mang gõ những dòng ngốc nghếch. Ờ, thì phải chi nàng có thể ơ hờ...
Dòng ký ức đan xen, có một cuốn phim đang chạy đều trong não. Một vài khuôn miệng cười, một vài ánh mi khóc, và con đường dốc đó đối với nàng tựa như một nỗi ám ảnh dịu dàng chưa bao giờ nhoà nhạt. Nàng thấy mình đáng thương, hệt như giữa mùa đông mà nàng chỉ còn lại một que diêm sắp sửa tàn. Nhưng nàng biết nàng sẽ không chết như cô bé trong chuyện cổ, nàng chỉ buồn và khóc một mình thôi.
.
Chúng ta trượt khỏi đời nhau quá lâu rồi nhỉ? Có lúc nàng nghĩ rằng... vẫn ổn đó thôi, ai đó vẫn ở đó và sống cuộc đời của họ, nàng ngồi lại thị trấn mênh mang gắng bơi cho hết đoạn ngày. Mà cũng có lúc cuốn phim năm cũ tua lại trong đầu nàng làm nàng đau, làm nàng nhớ, làm nàng mở toang cánh cửa rồi cũng chỉ đứng dòm về phía chuyến xe, thở một hơi dài bất lực. 
.
Sao lại đổ lỗi cho nàng? Sao lại qua quýt trước cuộc đời của nàng như vậy? Mười giờ đêm, chỉ hai cuộc gọi đã quẳng nàng rơi vào đáy hố. Nàng ngồi suy tưởng miên man về họ, những con người cũ đang cùng nhau bước lên vùng đất mơ mộng cũ, có những khuôn miệng và ánh mi mới, nàng vẫn muốn mở miệng chúc một câu vui vẻ, mà vì nàng không đủ bản lĩnh nên thôi. 
.
Ờ thì thôi, thông kia chắc cũng không nhớ nàng đâu. 


Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

bao sâu mới tới tim người?


Tháng mười hai câm lặng tựa một vệt sơn cũ mèm trên bức tường ký ức. Có người mong tháng mười hai, có người lại chạy trốn như thể chỉ một phút quay lại sẽ thấy rõ khuôn mặt tái nhợt của mình ngày người ta quên chừa lại một vòng tay. Gió lạnh và sương mù, nàng biết mình không thể nào thoát khỏi cơn nhớ ngời ngời, trả nàng về những ngày lập đông, tê buốt ánh nhìn. Nàng còn tin vào con người lắm, nhưng rốt cuộc nàng phải vịn vào đâu để bước lên vị trí ấy, cái vị trí mà khi ngủ nàng cũng nằm mơ.
.
Việc một ai đó tồn tại bên cạnh nàng cũng đã làm nàng mãn nguyện đến phát điên. Có thể dần dà sự tồn tại đó trở nên một lẽ thường tình, nhưng nàng đâu biết được rằng chính cái lẽ mà ai cũng nghĩ rằng là thường tình đó, có lúc sẽ trở thành nỗi đau khoét sâu và ứa máu. Phải chăng tổn thương và mất mát là điều mà mỗi người nên vấp phải để trưởng thành?
.
Lắm lúc nàng muốn hỏi xem nàng ở đâu trong trái tim người, để có thể dễ dàng đưa ra quyết định đi tiếp hay không, để có thể lạnh lùng nhảy ào vào lòng mùa đông thê thiết. Không tiếc, nhất định không được hối tiếc... Mà người đâu có cho nàng câu trả lời nào rõ ràng đâu chứ.
.
Cuối năm, nàng ngồi ngó người ta khoác áo ấm ra đường. Chắc nàng mạng hỏa nên lúc nào cũng thấy nóng, lúc nào cũng muốn luồn tay mình ra khỏi bàn tay tự cho rằng không hợp, rồi nhận thấy mình vô duyên hết sức. Bạn bè chọc nàng giận, nàng giận lắm, nhưng nghĩ chắc tầm  đôi ba bữa là quên vì lúc nào cũng vậy, vì nàng biết rằng những lời hứa hoa hoè khi vui bao giờ chả mang tính "cho vui". Duy có đối với người là nàng khắt khe hơn thảy. Lẽ ra phải biết nàng sẽ buồn mà tránh, và là nàng, nàng đã bao giờ làm phía ấy tổn thương?
.
... À, thì ra phía ấy chưa yêu nàng đủ để bị tổn thương như vết thương mà nàng vẫn thường nhận lấy...