Tháng hai, bầu trời thị trấn đẹp như một bức tranh treo trong lầu các. Cô gái vẫn hướng tim mình nồng nhiệt về phía cuộc đời, không ép mình chờ đợi, không buộc lòng phải vội vã kiếm tìm, cũng không còn rúc tim mình vào những điều cũ kỹ. Ngoài kia người ta nô nức mùa tình yêu.
.
Chàng trai mang giá vẽ của mình đi khắp nơi, có khi vàng rực dã quỳ, có khi xanh ngàn sóng nước, có khi nhoè nhoẹt như một đêm mưa. Anh đã từng lang thang qua nhiều con phố, vẽ chân dung cho nhiều người, anh tìm thấy niềm vui và sự bận rộn qua việc vẽ nên những khuôn miệng cười, nhưng sự ám ảnh từ nụ cười của cô gái ngày nào vẫn mải miết đeo bám cho dù anh có vẽ qua hàng ngàn nụ cười cô gái khác.
.
Cô cũng đón ngày Valentine, mặc dù lễ tình nhân thật sự của cô đã đi qua từ rất lâu rồi, kể từ một tối trời mưa rỉ rả buồn thiệt buồn, cô ra về từ quán hẹn, anh không tiễn cô, chỉ ngồi đó đốt thuốc và thở một hơi dài. Cái đêm mưa đó như một dấu chấm hết cho cuộc tình hai năm đẹp như thơ, cô đã chia tay người con trai đầu tiên trong cuộc đời mình từ sau dấu chấm đó.
.
Anh chưa đi hết đất nước này, nên tự đặt ra câu hỏi, liệu rằng khi đã đặt chân lên hết mọi miền tổ quốc, thu vào tầm mắt trọn vẹn quê hương, có thể nào quên được cô không? Anh không tiếc mình vì sao đêm hôm đó không chạy theo và giữ cô ở lại trong lòng mình, anh không tiếc những ngày sau đó đã chẳng đến tìm và cho cô một vài lời hối lỗi, anh không tiếc thời gian xa cách vừa qua, anh chỉ tiếc thời gian đằng đẵng suốt dọc đời còn lại, anh sẽ là gì nếu không được trở về bên cạnh cô. Valentine cận kề, nụ cười tròn trĩnh trong trí nhớ anh ngày nào lại trở nên cồn cào và đay nghiến.
.
Đó là một ngày tháng hai miền nhiệt đới không hề oi bức. Trời rộng và cao, lòng cô cũng rộng mà sâu. Cô không mong mỏi ai đó đến và đo đặng chiều sâu trong lòng mình, cô chỉ mong người có khả năng lấp đầy khoảng trống của người trước đó. Hoá ra khi một người bước ra khỏi đời ta không phải là chấm hết, mọi thứ chỉ thực sự kết thúc khi khoảng trốn và sự tổn thương cũ được chữa lành. Đó là một ngày tháng hai miền nhiệt đới tươi nguyên như cô gái hai mươi ba đang rớt nước mắt đằng kia, trước mặt cô là một chàng trai với gương mặt hiền vừa quen vừa lạ. Anh gãi đầu rồi cười một nụ cười tội ơi là tội. Chỉ vậy thôi mà cô khóc, chắc bởi vì cô đã tìm được người lấp vào từ khoảng trống anh, người đó... không ai khác ngoài anh, một sự bù đắp vừa khít. Trên vai anh là chiếc giá vẽ quen thuộc, bên ngoài treo một bức tranh pensee tím. Loài hoa mà cô yêu mến.
