ME

ME

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

chúc mừng sinh nhật tháng năm


Khi một ai đó đột nhiên nhảy vào cuộc đời bạn, sẽ không thể biết được niềm vui hay thử thách nào có thể xảy ra. Tình bạn, không phải là môn hóa học, lần đầu gặp nhau, bạn hiển nhiên có thể bắt tay chào hay cười với nhau một cái, chứ tuyệt nhiên không biết phản ứng nào rồi sẽ xảy ra, điều kỳ diệu gì sẽ neo lại trong tim khi bạn cho phép họ lấn sâu vào cuộc đời mình.
.
Tôi đã có một người bạn như thế, một người bạn không hẳn thay đổi cuộc đời hay cách sống của tôi, nhưng người đó dìm tôi vào những tháng ngày sướng vui và lung linh nhất.
.
Bạn đến vào một ngày mùa thu, khi trong lòng tôi đang ngập tràn tươi mới. Tình yêu, có thể nguội lạnh dần theo thời gian, nhưng tình bạn thì không. Bạn, tôi, và những người khác nữa, chúng tôi dường như đã cùng nhau đi rất lâu, rất lâu suốt quãng đường thân yêu đó và chưa có ý định dừng lại. Bạn dạy tôi biết lắng nghe, biết nghĩ suy cho người khác, bạn dạy tôi biết cách bày tỏ nỗi lòng để tôi không phải gặm nhấm chúng một mình, tuyệt vọng một mình. Với bạn, tôi biết quan tâm và được quan tâm là điều tuyệt diệu vô cùng.
.
Và bạn, cũng đem lại cho tôi bao đêm sướt mướt. Giận bạn rất nhiều, rồi thương bạn cũng nhiều luôn. Lắm lúc rất sợ phải nhìn bạn từ phía sau, vì tôi biết rằng thể nào hình ảnh đó cũng đeo bám mình một thời gian rất dài sau đó. Không hiểu vì điều gì, không biết vì lẽ đâu. Tôi vốn không nhiều mối quan hệ, thế nên tình cảm của tôi rải đầy cho bạn và những người thân thương khác. Và bạn cũng thế, bạn rải đều cho tôi giữa vô vàn cá nhân lung linh và đẹp đẽ khác chung quanh, tôi trân quý một chút tình cảm đó, mong rằng cho dù có hạn mà xin đừng hóa mong manh.
.
Phản ứng đã xảy ra, tôi nghĩ cái mình nhận được không phải tình bạn đơn thuần, mà là cả tình thân. Dĩ nhiên, không gì đứng yên mãi mãi, nếu không đi lên hẳn phải sụt xuống. Chúng tôi, những người trẻ trước một xã hội trẻ, chọn cho mình những lồi rẽ khác nhau, những không gian khác nhau. Bạn không biết có còn nhạy cảm như một con nhím, hài hước như một con khỉ, ương ngạnh như một con cua, nhưng tôi thấy cho dù bạn có trở thành một con sư tử, một con nai hay một loài bò sát nào đó thì kỷ niệm là thứ mà thời gian không bao giờ có thể đánh cắp được của tôi. Để cho tôi lúc nào cũng có thể sẵn sàng đứng trước mặt bạn mà gọi nhau bằng thứ từ ngữ xưng hô quen thuộc, chúng quen thuộc đến nỗi tôi đã nghĩ rằng chúng ta là một gia đình và tự cho mình cái quyền làm nũng.
.
Tháng 5 - 2014, chúc mừng sinh nhật tháng năm!

Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

yêu một người lính đảo



Yêu một người lính đảo. Nghĩa là em phải biết làm bạn với đợi chờ. Mỗi bận đi về luôn ngắn ngủi và vội vã. Một nửa thời gian anh dành cho mẹ, một nửa còn lại anh gửi cho em. Sau mỗi lần như thế, em lại thấy anh đen dần đi trong bộ đồng phục trắng xanh mà em rất thích. Em biết, sau một cái ôm dài hun hút, thế nào anh cũng về với đồng đội, về với đảo xa, về với những đêm ầm ào sóng biển, em lại nuôi hy vọng mình, đợi màu áo cũ ngày nào trong những lần về phép.
.
Yêu một người lính đảo. Giấc ngủ em kết thúc bằng những cơn ác mộng. Một tiếng súng, một mũi dùi, một phút vang rền pháo nổ, hàng vạn quân thù ngang tàng hung hãn... tất cả thi thoảng vẫn nhảy chồm vào giấc ngủ, làm sao em có thể chợp mắt khi mà ngoài kia anh và đồng đội chưa thể nào yên giấc, bên kia bóng tối, biết đâu kẻ giặc luôn vây hãm rình mò. Anh ơi có phải là vì "đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên..."? Anh ơi, em đã bất an như thế thì mẹ già làm sao chịu nổi?
.
Yêu một người lính đảo. Rồi em cũng biết yêu biển theo cái cách mà anh yêu. Anh dạy em nhìn sao trời, anh dạy em đương đầu giông bão, anh chỉ em tìm nơi hải đăng xoay tít miệt mài. Trước đây em chỉ biết yêu biển theo cách ngông nghênh của mình, yêu vì biển đẹp, yêu vì biển thơ, yêu vì biển mênh mang sóng gió. Giờ đây em còn biết yêu vì biển là máu thịt, là quê hương, là chủ quyền, là nơi có anh vẫn ngày đêm đứng gác, phía sau lưng anh, mẹ già em thơ say giấc ngủ tròn. Biết đâu một ngày biển cũng là nơi anh nằm lại, mà anh vẫn yêu, mà em vẫn quý, vì Tổ Quốc nuôi ta lớn khôn, anh và em phải có nhiệm vụ giữ gìn.
.
Yêu một người lính đảo. Em học cách quên đi những nụ hôn, những giận hờn, những cuộc hẹn hò rong ruổi. Bù lại, em biết cùng anh nhìn về phía trước, khi đôi ta chung một ánh nhìn thì còn hạnh phúc nào dài rộng hơn đâu. 
.
Anh ơi, có phải anh cũng đang nhìn về hòa bình đó không?

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

mùa hè hai mươi bảy


Những ngày đầu hè, em thong thả nên lòng đầy nghĩ suy vớ vẩn. Bạn bè của em, có người ngày nào cũng vào face cười với em bằng icon vàng chạch, có người đêm về tỉ mẩn ngồi đọc và để lại cho em vài dòng ngắn ngủi ủi an trong blog, có người lắm lúc tạt ngang nhà đẩy em lên xe cho nó chở đi ăn uống ca hát lung tung, cũng có người vượt cả quãng đường xa và cơn mưa ầm ầm trước mắt để về thị trấn thăm em. Thấy thương và thấy ghét. Thời đại, chỉ ngồi một chỗ vẫn có thể ôm, có thể hôn, có thể bóng gió lời thương lời nhớ. Thời đại, em vẫn dặn lòng đừng dễ dàng nói thích, nói yêu. Em có cổ hủ quá không?
.
Một vài cơn mưa ghé ngang lòng thị trấn tròn như nắm tay, em phấn khích như trẻ nhỏ. Thế giới của một cô gái hai mươi bảy như một viên kim cương đa sắc đa diện, thấy là lung linh đó, mà chỉ một khắc thôi cũng có thể hóa ra tan tành. Lâu rồi trái tim hai mươi bảy không rung lên một nhịp nào, lâu rồi sự bình yên của hai mươi bảy dường như trở thành con đường mòn sâu hút, cho đến khi người đó bước vào và nói những lời tình, chỉ vậy thôi mà hai mươi bảy biết mình còn ngốc nghếch và mềm yếu lắm. Kim cương hai mươi bảy, phải giữ lấy cán cân Thiên Bình để đừng bao giờ rơi vỡ, nghe không?
.
Tháng 5 rồi đó người ơi. Lắm lúc có dịp về ngang giữa những con đường cũ, cảm giác như mình vừa rời khỏi Sài Gòn mấy chục năm để bây giờ trở lại bổi hổi bồi hồi khi liếc nhìn tình cũ người xưa. Nhất là khu quận 3, tại sao lại có những lối về yên ả và lơ đễnh như vậy ở giữa Sài Gòn? Biết đâu được, chúng ta, hai con người chưa từng thuộc về nơi này, lại gặp gỡ và hôn nhau dưới gốc chò nâu mùa tháng 5, biết đâu được là có một ngày... Trẻ con quá đỗi. Em nhất định phải có nụ hôn đầu trong lòng đêm mờ, để người ta không thấy khuôn mặt đỏ bừng và cái cười ngượng ngần thừa thãi. Mùa mưa giông gió giật, Sài Gòn phải giữ ấm, biết chưa?
.
Vậy đó, một chiều chủ nhật yên bình quý giá sau chuỗi ngày nghỉ dài mà chưa bao giờ thấy đủ. Em nhìn thấy vỉa hè ngập sắc hoa đỏ vàng, phượng điệp thi nhau đơm hoa rơi vãi. Muốn cúi xuống nhặt mà sợ người ta nhìn vào lại nói mình sến sẩm. Vậy là cứ thế đi lướt qua, mà sao màu hoa vẫn neo hoài trong tâm trí, em ơi em tiếc gì nữa mùa hè?