Anh thương một cô gái Thiên Bình. Hình ảnh ngôi trường phổ thông cùng với tà áo dài của cô gái ngày nào đôi bận vẫn rụt rè len lỏi trong giấc mơ anh. Ngày ấy anh hay viết những bức thư tình, ngày ấy
anh hay càu nhàu mỗi khi cô ham chơi cùng chúng bạn, ngày ấy anh lén đọc trộm lưu bút để dò xem cô gái ấy thích gì. Với anh, trường học còn là một xã hội thu nhỏ, lý tưởng và bình đẳng.
anh hay càu nhàu mỗi khi cô ham chơi cùng chúng bạn, ngày ấy anh lén đọc trộm lưu bút để dò xem cô gái ấy thích gì. Với anh, trường học còn là một xã hội thu nhỏ, lý tưởng và bình đẳng.
.
Cô gái sinh ra và lớn lên trong vỏ bọc yên bình với những giấc mơ ngập tràn nhung lụa. Anh vì thế luôn mặc cảm với gia cảnh của mình. Rời chân khỏi mái trường trung học, xã hội lại trở nên thực tế và đáng sợ đến không ngờ. Anh không dám bước đến gần cô, anh chẳng dám hỏi han dù chỉ là đôi ba câu lâu ngày không gặp. Lúc cô hân hoan giữa hiên trường đại học, anh ở lại thị trấn nghèo vươn tay ra bươn chải từng ngày. Tình cảm thủa nào chôn chặt ở trong tim.
.
Rồi năm thăng qua đi, bạn bè từng đứa một rời khỏi cuộc vui lao vào chăm lo tổ ấm mới. Chỉ còn mỗi cô và anh. Cô vẫn sống êm đềm, không vội vàng hối hả, vẫn nụ cười làm vướng bận lòng người. Còn anh, anh đen đúa đi nhiều vì bao cuộc bão giông, gã trai thơ thẩn ngồi viết thư ngày nào giờ đã bị cơm áo gạo tiền làm cho chai sần đôi chút. Anh không giao kết bạn bè, không ăn chơi bù khú, anh chỉ làm, làm, và làm. Anh dành dụm cho mình một gia tài cỏn con nho nhỏ, biết đâu một ngày cũng gom đủ dũng khí bước đến gần cô.
.
Và ngày đó rồi cũng đến... Anh chơ vơ và hụt hẫng nhường nào khi cô tới chào anh cùng một tấm thiệp hồng thơm mới. Kể từ lúc trưởng thành, lần đầu tiên anh muốn khóc đến như vậy, anh thấy tay mình run, môi bập bẹ không thốt được lời tạm biệt. Kể từ hôm nay, anh còn biết mơ về điều gì nữa. Anh đóng sập cánh cửa lòng mình, ngồi một mình trong đó và làm bạn với cô đơn. Chào cô gái trung học, chào nự cười hiền, và còn... vĩnh biệt một mối tình đầu...
