Tháng tám chỉ còn sót lại những cơn giông, mà lòng em thì chưa bao giờ thôi bão. Em nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi khi thấy lớn lao, đôi khi thấy bé nhỏ, đôi khi muốn khép lại và gối đầu lên, rồi nằm mơ một giấc mơ dài, dài như thảy cả ngàn năm qua. Hôm nay em rơi, hôm nay em thấy mình chết lặng giữa những chuyến xe người ta xô bồ giữa chợ, hôm nay em lại muốn mình chết đi... chết đi...
.
Em không quá yếu đuối để đứng sau lưng cho người khác chở che, em cũng chẳng mạnh mẽ để dang tay đuổi xua tất cả, nên chỉ có thể ngồi đây tự vấn rồi tự trách. Thị trấn không có mùa thu. Em nhận ra mình mất tiêu mùa thu từ hồi xóm nhỏ cựa mình lên thành thị trấn, từ hồi biết bao nhiêu người từ đâu tới nói thứ tiếng gì ngộ ngộ, từ hồi tới từng cái chén cái tô người ta cũng mang ra đong đếm, từ hồi ruộng lúa hóa nhà cao, từ hồi cò trắng không biết nơi nào để mà dang cánh, từ hồi... à, từ hồi em biết nghĩ, biết lo, và biết tiếc. Cuộc sống hiện đại như một thỏi nam châm cuốn hết mọi người vào đó, miễn cưỡng bị lôi theo, miễn cưỡng sống, bị người khác đạp lên, rồi cũng đạp lên người khác nữa.
.
Đến lúc, người ta phải viết cả sách để dạy nhau cách sống an yên, cách nuôi lặng lòng mình. Hồi ngồi trước con sông trưa hè lấp loáng đó, có ai dạy đâu mà vẫn thấy tịnh, hồi cùng nhau giăng dây chơi nhảy sau nhà đó, có ai chỉ đâu mà vẫn thấy tim reo. Bây giờ muốn tìm niềm vui phải gọi phone, phải chiêu trò, phải nơi này chốn nọ. Hay là chết đi, cho khỏi phải nhọc lòng. Mà chết có được đâu, nợ đời còn đua nhau rèo gọi phía sau kìa.
.
Em ở giữa náo nhiệt mà trong lòng thiếu thốn đủ thứ, không rõ điều gì. Hay em thiếu một nụ cười khanh khách, hay em thiếu những đêm ngủ khì mơ đẹp để sáng ra thấy lòng rực như nắng kia. Hay là em già, hay là em mòn dần theo những bộn bề cuộc sống? Hoặc cũng có thể em đã chết từ lâu rồi mà chính mình cũng chẳng nhận ra. Thôi thì mùa thu lá vàng phải rụng, thôi thì mùa thu suối nguồn cũng cạn.
