ME

ME

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

bậc thềm này còn in dấu chân



Rồi thì gió cũng thổi qua
Thương nhau chi mấy cũng là xa xưa...
.
Nàng quay đầu, chạm vào những li bia lạnh ngắt. Giờ thì nàng biết trong cái thứ thức uống đó có sức hút gì. Một là sẽ quên, hai là sẽ nhớ, rất nhớ. 
.
Những hẹn hò vô ưu xẹt ngang qua tháng mười một của nàng, nàng tự cảm thấy hài lòng. Nàng sẽ được nụ cười, nàng sẽ được cuộc vui rôm rả, nàng sẽ được ngắm Sài Gòn dưới mắt nhìn của một kẻ rong chơi. Nàng không còn gắn kết nơi đó vào cuộc đời mình nữa, với nàng bây giờ chỉ là những cuộc lãng du. Nàng, chỉ thuộc về thị trấn nhỏ này.
.
20, nàng nghĩ phải như Sài Gòn, phải đèn màu, phải tấp nập, phải ngược xuôi, phải lộng lẫy, và một kẻ mê bù khú như nàng thì dĩ nhiên là quá thích hợp.
.
27, nàng thấy phải gió, phải trời, phải thênh thang vừa đủ, ồn ào vừa đủ, như là đây.
.
20, nàng nghĩ hạnh phúc là phải X,Y,Z.
.
27, nàng thấy đôi khi chỉ A,B,C như biết bao con người ngoài kia cũng đã ổn rồi.
.
Nàng không phải một đứa con gái tốt. Cuối tháng mười một, ngàng thấy thấp thoáng lụa là, dây đèn, áo đỏ. Lại nữa một mùa Giáng sinh. Lại nữa cái cớ cho những tối rấm rứt tìm về. Lần đầu tiên nàng cảm thấy bất lực như vậy trước ký ức của bản thân, lần đầu tiên nàng khát khao được gào thét và điên cuồng kéo ngược những tiếng lách tách không ngừng gõ ở trên tường.
.
Trong cuộc chơi đó, nàng đã thua. Nàng thua mà cứ ngỡ rằng mình thắng, vẫn cứ hả hê, vẫn cứ vui cười lăng xăng như người có được tất cả. Thật ra thì nàng chẳng có gì ngoài mới ký ức bòng bong, tưởng như bọt xà phòng mà nàng đâm hoài chẳng vỡ, vẫn cứ lởn vởn xung quanh mỗi khi nàng bắt gặp dáng đi nào giống vậy, mỗi khi nàng đi ngang nơi đó, mỗi khi nàng ngồi trên chiếc ghế đá xưa, mỗi khi nàng nhìn xuống bậc thềm nhà, mỗi khi nàng biết là sẽ Giáng sinh.
.
Mùa đông, ai đó đã đến và đặt dấu chân lên thềm nhà nàng, ngồi xuống và nói cái câu làm nàng nhớ mãi. Rồi cuộc đời vạn biến, ai đó đã tìm thấy mùa xuân ở một nơi nào đó, bỏ lại cho nàng mãi mãi mùa đông. Đừng có trách người ta, là do nàng hết. 
.
Nàng biết, nàng biết những gì còn vương lại trong đầu nàng là những điều ngọt ngào và tuyệt diệu nhất mà không phải ai cũng có, nàng biết chúng đáng giá như thế nào với một người nặng lòng với quá khứ như nàng. Nhưng mà... làm ơn đi, làm ơn trốn sâu ở đâu đó đi, đừng để nàng tìm thấy, dày vò nhau như thế là đã quá đủ rồi.
.
Mùa đông của nàng, ngủ ngoan nghe không.