ME

ME

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió


Trong mỗi chúng ta đều có ít nhất một miền cảm xúc không giống nhau. Ít nhất một con đường mỗi bận ngang qua lại cứ muốn mình chống xe nhìn miết vào cái góc phố đó, ít nhất một quan điểm sống cố hữu mà có đánh chết cũng không bao giờ buông, ít nhất một vùng đất mà cho dù có đi đâu và bao xa cũng muốn sau này được trở về và nằm lại, ít nhất một tình yêu tan vỡ, ám ảnh bất kể không gian thời gian. Giữa hàng tỷ người trên thế gian này, phải tự hào rằng bản thân là duy nhất, những khoảng trời bàn chân mình đã bước qua là duy nhất, không ai có thể nhảy xổ vào và giành giật với nhau ký ức. Điều đó cũng có nghĩa là... không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió. 
.
Không phải cô gái nào cũng thích treo chuông gió, nếu cuộc sống của cô ấy không quá tẻ nhạt đến độ cần níu lấy những tiếng leng keng từ gió trời, nếu những ký ức dội ngược trong lòng nàng không bắt nguồn từ một chiếc chuông. Nàng, có thể quên, có thể nhớ rõ mồn một hình ảnh chiếc chuông đầu tiên nàng đem về treo bên khung cửa, có thể từng ngồi hàng giờ không rời mắt khỏi nó và khoảng trời đằng sau nó, cũng có thể từng nằm khóc trong vật vã vì chiếc chuông của nàng không còn ở nơi đó nữa. Chính nàng, hoặc ai đó đã mang những leng keng quẳng vào một nơi mà nàng sẽ không bao giờ có cơ hội để đi tìm lại. Nơi đó chính là thời gian.
.
Âm thanh của gió và những thanh kim loại, không phải cô gái nào cũng thích nghe, không phải lúc nào cũng mang đến niềm vui như trẻ nhỏ. Vậy nên xin đừng vội phán xét sự lạc lầm hay nước mắt vô cớ của một người nào. Ta không là họ, ta không hiểu được ý nghĩa tiếng chuông trong họ. Ta chỉ có thể im lặng và sẽ chia khi có thể. Để khi đến lúc ta lạc lầm và vô cớ rơi nước mắt, cũng may mắn nhận lại được ánh nhìn cảm thông và sự bỏ qua nhẹ nhõm. Nàng, đến bây giờ vẫn không ngừng học cách tiết chế.
.
Nàng, đến bây giờ vẫn nỗ lực treo một chiếc chuông gió bằng tất cả niềm hân hoan tự tạo, chiếc chuông của ngày hôm nay khác của hôm qua, nàng đâu có phủ nhận được gió trời, đâu có phủ nhận được khoảng ký ức vui vầy và cả quãng dài trống trải ngay sau đó. Chắc bởi vậy nên nàng chưa bao giờ muốn mình trở thành một cô gái khác, một cô gái không thích treo chuông gió, một cô gái có thể phớt lờ khi đi ngang qua những cửa hiệu treo đầy chuông. Khung cửa cũ, rồi sẽ có thêm những âm thanh mới, nàng tin.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

sinh năm một chín tám bảy


[ Viết trong những ngày ký ức ngọt ngào đang bị uy hiếp ]
.
Tụi mình đã sinh ra khi cả đất nước còn đang bước những bước chân chập chững. Thị trấn nghèo nàn, chỉ có mây gió là thênh thang. Trục đường chính của cả vùng duyên hải chỉ là một con đường đá đỏ nho nhỏ, nhầy nhật mỗi bận mưa về. Rồi tụi mình may mắn được sống trong cái không khí háo hức của cả xã khi điện được kéo về, nhà ai may mắn lắm có được cái ti vi trắng đen với đôi ba đài ít ỏi, vậy mà cả xóm đêm nào cũng ngồi coi chung. Ba mẹ mình khi đó nào là phải lo đủ đầy cái ăn cái mặc, nào là chăm lo cho mấy đứa nhỏ mới ra đời không thiếu sữa bữa nào, nào là chăm cho mấy đứa lớn hơn không bị té ao té nước. Tụi mình ở nhà đất và mặc những bộ đồ được may bằng số vải người khác may thừa.
.
Tụi mình đã lớn lên khi ba mẹ dành dụm mua được chiếc Dream, chiếc Cup. Đứa nào may mắn thì được đưa đi mẫu giáo, đứa nào khó khăn thì làm bạn với cái cây cục đất đến khi người trong làng trong xã kêu gọi cho đi lớp 1. Hồi đó đôi khi hơn thua nhau chỉ vì cái kẹo, vì tao có mẹ đưa đi học, vì mày hơn tao 1 điểm, vì tóc tao dài hơn tóc mày. Học trò vượt khó đến lớp đã đành, đến cả thầy giáo cô giáo cũng không ít nhọc nhằn để mang cái chữ đến cho mấy đứa nhỏ, mang theo biết bao tâm huyết, biết bao kỳ vọng, mà những bài hát kiểu như "đêm khuya thầy chưa ngủ, bên trang vở chúng em" là không ngoa chút nào. Trường xã còn nghèo, nhưng phong trào văn nghệ thể dục thể thao nào cũng rôm rả, không có chỗ nào không có mặt tụi mình.
.
Tụi mình trưởng thành dần theo tốc độ phát triển nhanh của Tổ quốc. Con đường huyện giờ đã rộng rãi và sạch sẽ bất ngờ. Mình vào trung học, mình sang phổ thông, biết bao nhiêu là kỷ niệm. Cái số con chữ mỗi ngày một khó, tụi mình bắt đầu khác nhau kể từ lúc này. Trong cái xã hội thu nhỏ đó, mình gặp bạn này bạn nọ, bạn này hát hay, bạn kia hung hãn, bạn nọ chiều nào cũng kè kè theo sau xe mình. Mình bắt đầu tiếp thu với văn hóa xã hội, có khi ngoan hiền, cũng có khi tự dưng trở nên cá biệt lúc nào không hay, kiểu như đi với ai rồi sẽ thành ra thế ấy. Người lớn cũng trở nên bận rộn với cuộc mưu sinh ngày càng khốc liệt, trong khi trái tim bọn nhỏ bắt đầu xuất hiện những xáo trộn ngọt ngào, mà điều đó thì ai mà cấm được.
.
Tụi mình quen nhau khi đã biết thế nào là ăn ngon mặc đẹp. Tụi mình thương nhau ngây ngô và đơn giản đến cạn cùng. Mình bắt đầu biết dối mẹ hẹn hò, bạn bắt đầu biết lang thang cưa cẩm. Mọi thứ đến tự nhiên trong sự mất tự nhiên của cả hai. Tụi mình hài lòng và say xẩm trong cái không gian ngoại ô đầu thế kỷ mới, vội vã vừa đủ, dịu dàng vừa đủ, để đi cùng nhau ngoài phố lúc 9 giờ đêm mà đến cả một cái chạm tay cũng không dám. Hoa niên của mình trọn vẹn hơn vì có bạn. À không, tuyệt vời hơn vì có bạn.
.
Tụi mình xa nhau khi trong mình bắt đầu có những tư tưởng nổi loạn. Tụi mình mất nhau khi đã ở cái tuổi tự cho là chín chắn. Thế giới của mình không còn chỉ là thị trấn bé nhỏ, định hướng của bạn là người có thể chờ bạn ở cuối đường và dựng xây hạnh phúc. Ừ cũng phải thôi... Mình dường như có tất cả những điều mình muốn, gặp những người mình nhớ, ra ngoài lúc 11, 12 giờ đêm mà ngày xưa mỗi khi qua 9 giờ đêm là tụi mình trân trọng mỗi giây mỗi phút. Duy có bạn là không thể cùng mình, duy có bạn là mình không thể ngăn nước mắt mình những khi nghĩ đến.
.
Tụi mình đang sống giữa những thứ hiện đại và xa xỉ mà hồi xưa có mơ cũng không dám nghĩ. Thế nên tụi mình nhất định phải hạnh phúc, hạnh phúc, hạnh phúc... Đừng để những khổ đau có cơ hội chen vào giữa cuộc đời này, cho dù đó là biệt ly, là thua thiệt, là cô đơn, hay là cái chết.