ME

ME

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

là xuân



Nàng bước những bước đầu tiên lên bậc thềm mùa xuân, thấy trời xanh ngút mắt, thấy lòng mình nhẹ tênh. Thị trấn chết ngợp trong khí trời se lạnh buổi đông, nàng thích chí kéo cửa cái rẹt, hòa vào lòng phố đêm nô nức mà chẳng cần khoác thêm áo chi sất. Lạnh tê, thích mê, lại bắt đầu nảy sinh những đòi hỏi khác, chẳng hạn như một cái nắm tay. 
.
Cuối năm công việc bộn bề, Tết nhứt sắp về gõ cửa, nàng tạm quên đi lỡ làng, hướng lòng mình về phía mùa xuân thanh tao lúng liếng. Nàng chỉ mong trái đất tròn như lời người ta thường nói, để mùa xuân, nàng gặp lại được những người thân thuộc, đoàn tụ được bạn bè ly tán bao lâu. Đâu có mong mỏi gì hơn, chỉ cần bạn cười với nàng nụ cười như ngày xưa đó, ngồi xuống cạnh nàng, thì nàng cũng chẳng ngại ngần gì mà không uống cùng người một chén đắng thay lời chào hạnh ngộ. Biết đâu nàng sẽ phá lệ, say khướt một lần. 
.
Giáp Tết sẽ luôn là những ngày thơ nhất, để rồi khi tiếng chuông báo năm mới vang rền khắp mọi nẻo đường Tổ quốc, mọi thứ vỡ òa, lòng người vỡ òa, giao thừa vỡ òa, nhưng rồi lại trở nên im bặt và tĩnh lặng vào ngay sau đó, ngoài phố vắng tanh, chỉ có nắng hanh trên đầu đôi ba người vội vàng trễn đường thăm viếng. Luôn luôn là như thế. Nên nàng dặn lòng phải tận hưởng cho bằng hết những ngày cuối năm, nào có đâu sai "Xuân đương tới nghĩa là Xuân đương qua..."
.
Năm mới, mong nàng buông tay để trôi về phía an yên, mong nàng đừng vá víu những ân tình trên bờ mục nát, xin nàng mở khóa lòng mình, biết bằng lòng và chấp nhận. Một nửa kiếp người, nàng đã sống quá thiên về cảm xúc, một nửa còn lại cũng sẽ vậy thôi, biết làm thế nào, đời cho nàng lỡ làng để biết trân quý những điều còn lại ở hiện tại, những người vẫn chờ nàng ở tương lai. Xin nàng đừng dễ dàng rơi nước mắt, vì dù cho là hạ thu đông gì thì trước mắt nàng vẫn mãi là mùa xuân thôi.