Tháng tư, vỗ cánh vội vàng như sợ nếu chần chừ lâu nàng sẽ khóc mất. Bất chợt nghĩ rằng giả như ngày xưa nàng không quay về, giả như ngày xưa nàng chọn phố thị, thì sao?
.
Chắc nàng sẽ sạm đen hơn bây giờ, chắc là nàng tự do hơn bây giờ, chắc là người sẽ không đối với nàng lạnh nhạt vì mình cũng sẽ có một khoảng thời gian gắn bó. Nhưng mà có cho chọn lại thì nàng vẫn sẽ quay về, không làm khác được, ngàn lần không được. Đã nói là nàng mắc nợ cái thị trấn nhỏ này, đi đâu hay mơ mộng gì rồi cũng phải tìm về.
.
Nàng mệt mỏi với việc tự mình khâu vá gìn giữ tấm áo yêu thương, mệt mỏi với việc vượt qua những quãng đường dài để tìm đến với người dường như chỉ còn trong trí nhớ. Thì người vẫn nhìn nàng, vẫn cười với nàng, vẫn nhảy nhót cùng nàng, mà nàng không còn cảm nhận được sự nồng ấm như những ngày ban đầu cuồng nhiệt. Nàng cứ tưởng chỉ cần nàng cố gắng là được. Chỉ cần nàng chịu thiệt một chút là mọi thứ sẽ còn nguyên vẹn. Chỉ cần... chỉ cần...
.
Trời đầu hạ mang nhiều biến đổi. Nàng muốn tìm một cái cớ để mà đổ thừa. Người sẽ nghĩ khi nàng không còn nhắc đến nữa là do nàng quên. Thực ra nàng lúc nào cũng nhớ, lúc nào cũng tiếc, lúc nào nghĩ về cũng đều ứa nước mắt. Có thể là cung đường quanh co dẫn về ngôi nhà cũ có cây hoa sữa, có thể là những hàng quán xôn xao, à, hay là người muốn nàng nhắc đến khoảng sân rộng đầy gió giữa những tòa chung cư cao tầng, bao nhiêu lần lao nhao túm tụm?
.
Thực ra, nàng không có ý trách cứ gì đâu. Kể từ khi chấp nhận những nghiệt ngã và sự tỉ lệ nghịch trong trái tim con người là nàng đã dặn mình đừng có hờn giận chi ai nữa. Vì nàng chỉ ngồi một chỗ nên nhìn ra nên ngoài kia phải là cuộc đời vạn biến. Ngay cả bản thân đôi lần còn lung lạc thì làm sao bắt được người khác phải vàng son. Ôi nàng cám ơn thanh xuân đã mang mình đến với đời nhau, để rồi cho dù thanh xuân có qua đi, cho dù mọi thứ biến thành vôi vữa hay gì đi nữa, cũng xin nàng nhớ rằng điều duy nhất còn lại chính là vàng son.
