Thị trấn nhỏ như bàn tay. Mưa đầu mùa thưa như ngọn nắng. Tình yêu cũ vẫn gây bồn chồn như hồi mười tám hai mươi.
.
Con nhỏ nhắn tin lê thê sướt mướt, năn nỉ ỉ ôi đủ kiểu nàng vẫn quyết không hé môi. Vì nàng biết, một khi nói ra, nàng sẽ không còn cơ hội đường hoàng gặp lại người đó, không còn giả vờ buột miệng nhắc đến tên người đó để mong biết được chút tin tức nào của kẻ xa xưa kia. Nàng biết, thời gian rồi sẽ như những cơn sóng vỗ nhẹ để bến sông mỗi ngày một lở,, khoảng cách giữa chúng ta mỗi ngày một xa, cho đến khi chỉ còn nghĩa tận để đến gặp nhau trong ngày cuối của cuộc đời.
.
Nhà nàng ở trên một con phố đông, nhiều đứa thân quen có thói quen mỗi khi đi qua là nhìn vào. Có khi chúng sẽ thấy nàng ngồi dán mắt vào máy tình, có khi thấy nàng hôn một thằng nhóc béo ú, chắc cũng đã thấy mấy bận nàng ngồi lim dim vì cơn buỗn ngủ từ đâu ập tới. Thế nên nàng nghĩ người đó cũng vậy. Người đó ngày xưa cũng hay nhìn vào nhà nàng, không biết để làm gì :) Còn nàng, đến tận bây giờ cũng không dám nhìn thẳng mỗi khi ngang qua ngôi nhà đó, ngày xưa vì ngượng, bây giờ thì sợ. Sợ một bóng dáng trẻ con sẽ làm mình đau lòng.
.
Nàng đã vĩnh viễn mất đi mùa hè kể từ khi bước chân ra khỏi cổng trường phổ thông có tán cây mát rượi cùng hàng ngàn tiếng gọi nhau í ới đằng sau. Nên bây giờ với nàng, tháng sáu cũng chỉ là tháng sáu mà thôi. Có thêm chăng cũng chỉ là vài ba cơn mưa khiến nàng chỉ muốn nằm chèm nhẹp trong góc phòng, nghe N.A tỉ tê những bài hát Hà Nội.
.
Người cũ, đừng có nhìn nàng bằng ánh mắt như chưa-từng-có-điều-gì-thay-đổi đó. Nàng nhẹ dạ lắm, đừng khiến nàng bồn chồn và day dứt thế này. Con nhỏ kia mà đọc được những dòng này chắc cũng lờ mờ đoán ra gì rồi. Mà thôi, kệ, thương thì nói thương, nhớ thì nói nhớ, dù gì cũng chỉ là gió thổi ngàn xưa.
