ME

ME

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

đưa tay thắp ngọn đèn yêu



Khi chọn tin yêu một ai đó, người ta vẫn thường bảo nàng rằng đừng trông đợi quá nhiều để khỏi phải tổn thương. Và với một kẻ biết bao lần vùi mặt vào gối khóc rấm rứt vì cùng một lý do đó như nàng, nàng hiểu điều đó rõ như ánh sáng. 
.
Mà nàng không làm được. Nàng không thể chỉ vun đắp đơn phương mà không trông đợi điều gì. Khi mà nàng quyết định xây một ngôi nhà tĩnh lặng để tránh trú qua những ngày mưa giông bão, qua những tháng nắng rát da người, qua những năm mà thời gian trôi nhanh hơn cái chớp mắt, khi mà nàng chấp nhận một thực tại không giống như những gì nàng nghĩ năm nàng mười tám tuổi, khi đó, nàng chỉ thở được bằng việc yêu và được yêu.
.
Nàng yêu những đứa bạn cùng nàng đi qua tuổi hai mươi rực nắng, nàng yêu cô bạn tri kỷ vẫn hay ngồi buồn nhắc chuyện ngày xưa, nàng cũng thương cái kẻ ở bên kia đại dương và nói thứ ngôn ngữ khác mà lại hiểu nàng một cách lạ kỳ. Vậy nên nàng mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau đến khi bốn mươi, rồi sáu mươi, nếu nàng nhắn tin bảo buồn, sẽ có người đến lôi nàng đi cà phê ngắm phố, nếu nàng lười biếng, sẽ có người vượt chặng đường dài đến tìm nàng như nàng đã từng làm bấy lâu nay.
.
Nhiều lúc nàng muốn tàng hình một chốc để thử lòng người.
.
Nhiều lúc nàng thất bại hoàn toàn trước phép thử của chính mình.
.
Nhiều lúc nàng muốn kết thúc để loại trừ bớt những mối quan hệ nhùng nhằng ở trong tim. 
.
Cũng bởi vì trong việc yêu thương một ai đó, tự nó cũng đã bao gồm cả niềm tin và mong đợi rồi. Giống như việc đưa tay thắp một ngọn đèn, có kẻ nào mà không trông chờ ánh sáng.