ME

ME

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Đi ít thôi, và ở lại mãi mãi



Cuộc đời, có thật sự phải là những chuyến đi?
.
Nàng đã ngồi ở đó một thời gian dài. Không chỉ đơn giản là nhìn thời gian trôi như người ta vẫn thường nói. Nàng, thực ra là đang trò chuyện cùng thời gian.
.
Khi họ mở cửa trái tim ra để trả nàng về, nàng cũng từng khóc, từng giận, từng nghĩ suy đủ thứ. Khi nàng vẫy tay chào tạm biệt một ai đó, cũng có biết bao nhiêu điều mâu thuẫn rối lên trong lòng nàng. Và khi đưa mắt nhìn ra phía ô cửa quen thuộc mà nàng đã nhìn đi nhìn lại cả mấy vạn lần trong suốt cuộc đời mình, nàng cũng từng khát khao một ô cửa mới, một bầu trời xa.
.
Lòng người giản đơn lắm. Một khi người ta cảm thấy những thứ lấp lánh và xa xỉ dần dần không còn phù hợp và không thuộc về mình, sẽ tự nhiên biết trân trọng và hết lòng bảo vệ những gì còn lại, cho dù đó chỉ là một vài điều quen thuộc đến độ nhàm chán, bé nhỏ đến độ chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay. 
.
Nàng bây giờ đã thôi hỏi làm cách nào để thoát ly, thay vào đó, nàng mày mò tìm cách để kéo dài thứ hạnh phúc bình dị thế này, mãi mãi, mãi mãi. Nàng không nhất thiết phải đi được nhiều nơi như người khác, không nhất thiết phải mến yêu quá nhiều vùng đất như mọi người vẫn thường phải lòng mỗi bận đi qua. Chỉ cần nàng còn biết mến yêu một nơi nào đó, thật nhiều, thật nhiều, bằng hết thảy tấm lòng nàng.
.
Đúng, nàng là người không có tham vọng, nàng dễ dàng hài lòng và chấp nhận. Vì nàng biết, những điều giản dị mà nàng đang sở hữu, biết đâu cũng lại là điều lớn lao mà người khác không có được. Thế nên, cuôc đời đâu nhất thiết phải là những chuyến đi. Đi ít thôi, và ở lại mãi mãi.