"Những mùi hương đóa hồng, với người yêu dấu cũ
Bây giờ nơi nao, thu sang nhìn phố thu vàng..."
.
Và như bao nhiêu lần khác, tôi nhớ Đan Trường, hay nói đúng hơn là tôi nhớ thời đại âm nhạc đã gây xôn xao tâm trí tôi suốt quãng đường thơ ngây mới lớn, mà Trường hiện diện lên ngay đó, nhắc nhớ tôi về một tuổi trẻ cuồng nhiệt, về những tầng cảm xúc không thể nào có lại được giữa xã hội thực tại bây giờ.
.
Những đêm nhạc của Trường, không khó để nhìn thấy rất nhiều những cô chị trên bốn mươi. Họ là những người hâm mộ đầu tiên trên chặng đường hoạt động nghệ thuật của Trường. Có gì lạ đâu, thuở đó, mấy cô chị ấy cũng chỉ chừng mười tám đôi mươi chứ mấy. Và âm nhạc, gắn kết con người ta suốt quãng đời dài, đôi khi nhìn lại chính bản thân cũng có khi phải thấy giật mình. Còn với tôi, những bài ca của Trường năm đó, bắt đầu làm xao động lòng tôi từ những năm mười mấy, từ những năm mà tôi bắt đầu bước ra ngoài xã hội, để chuẩn bị trưởng thành và yêu đương.
.
"Ôm giá băng muôn trùng đi tìm cuộc tình xưa
Lá thu về đâu xào xạc, ngỡ em về đây mùa đông..."
.
Tôi nhớ những đêm kéo nhau đi hát karaoke, mới lớp mười một mà vào toàn chọn nhạc tình, toàn hát lời thơ. Biết đâu trong số những bài ca đấy cũng có bài nào ngụ ý gửi cho người nào ngồi gần đấy mà không dám nói, chỉ ôm mic và hát vu vơ vậy thôi. Cũng có người đi theo, chỉ ngồi nghe mà không bao giờ hát. Nghe nhiều thế mà có hiểu gì không ai đó ơi?
.
"Nơi chân trời không ngày tháng, phiêu du quên đường về
Đặt tên dấu chân em trong đời tôi..."
.
Trước cổng trường trung học khi đó người ta bán đầy những cuốn tập bài hát, những tấm bưu ảnh ca sĩ kèm theo lời hát phía sau, muôn màu muôn vẻ. Tụi học trò trường huyện khi đó thích lắm, thế nên hàng quán của mấy cô lúc nào cũng đông vì tụi nó bu đen bu đỏ. Tụi nó nào, mình cũng có mà :) Bây giờ nhiều khi cần tìm thứ gì đó hay ngồi sắp xếp lại đồ đạc, thi thoảng vẫn làm rơi ra vài ba tấm ảnh DT, PT, CL... rồi cười cười vì thấy mình khi xưa cũng máu me ghê lắm.
.
"Có con sóng ngoài khơi tràn vào thuyền anh cuốn đi rồi,
những ước mơ sau cùng..."
.
Ngày tháng hoa niên, ngông dại và dễ phải lòng, làm sao tránh được việc nhớ thương một kẻ nào cùng lớp. Mà ta khi ấy cứ làm quá lên mọi thứ, từ việc hôm qua hắn ta đi học muộn, đến việc hôm nay lại la cà bên một đứa con gái khác. Trong đầu hiện lên một ngàn lẻ một câu chuyện không đầu không đuôi, xoay quanh chủ thể duy nhất là tên đó. Cứ nghĩ nỗi buồn của mình khi đó là to lớn lắm, cũng bi đát hệt như những gì mà mấy ông nhạc sĩ đã từng viết ra.
.
"Người xa khuất như mây mịt mù
Còn lại tôi xanh rêu đời mình
Mai tôi về, mưa thu che lối
Băng qua đời, tôi cõng bóng tôi..."
.
Vậy đó. Vậy mà bao nhiêu năm đã trôi qua, tôi đã đi xa lắm cái tuổi thơ mộng của mình. Đan Trường và những đồng nghiệp cùng thời cũng vậy, họ từ những ca sĩ trẻ trở thành bậc anh chị trong nghề, có lứa còn phải kêu bằng cô chú. Vậy mà mỗi khi vô tình nghe vang lên đâu đó khúc hát của ngày xưa, trong đầu lại hiện ngay ra những hình ảnh bạn bè trung học thân quen, từng cùng mình băng qua những tháng ngày bụi bặm, từng cùng khóc cùng cười vì mấy chuyện không đâu, cùng chụm đầu vào nhau cười nắc nẻ khi phát hiện ra trong tim mình có sự rung động đầu tiên. Kéo theo sau đó là chuỗi ngày dài chết chìm trong hồi ức, trên chiếc loa để bàn sẽ phát đi phát lại hoài những bài hát xa xưa cũ rích. Thật là lạ kỳ.
.
"Trong đêm cô đơn dâng tràn ngọn sóng với những thương nhớ
sóng xa bờ, ta còn ngẩn ngơ..."
.
Tôi sẽ không cười khi thấy các cô các chị dắt díu nhau đi karaoke, hay đến các buổi biểu diễn của thần tượng và cùng nhau tưng bừng. Vì tôi biết, âm nhạc không có tuổi, không bao giờ là lỗi thời. Biết đâu khi thời gian xoay thêm đôi ba vòng nữa, tôi cũng sẽ trở thành một bà cô ôm mic và hát Kiếp ve sầu.

