ME

ME

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

mưa đâu ngờ chúng mình xa nhau



Thị trấn rớt cơn mưa đầu tiên, nàng không thể nào tránh khỏi bồi hồi. Những hạt mưa rơi xiên từ nơi nào chẳng rõ, rớt nhẹ vào trái tim nàng, nổi bong bóng rồi vỡ toang, khi không mà bên tai nàng vang lên câu hát, "mưa ngày xưa... rơi trên đường phố, mưa vô tình làm ướt áo em..."
.
Tháng năm. Lòng nàng vẫn mênh mang gió thổi, trống trải và tan hoang. Giông bão, có lúc như vừa mới đây thôi, có lúc như đã từ trăm năm trước. Nàng bắt gặp một hình bóng cũ, vẫn góc phố quen, vẫn đêm yên ả, mà nàng nào có dám nhìn, chỉ liếc vội qua rồi quay lưng đi mất. Vờ như không thấy, vờ làm một kẻ vô tình, vờ như người đó không phải là người nào quan trọng với nàng. 
.
Thiệt tình, đã lâu lắm rồi nàng ơi, quãng thời gian dài đủ để nắng mưa khiến cho làn da người ta rám chắc, đủ cho chúng ta thôi không còn đôi bận vô tình nhắc về chuyện cũ, và đủ để ở một nơi nào đó, một tổ ấm mới vừa được dựng xây. Vậy mà từ cơn mưa thời xa lắc nào đó, sao tiếng bong bóng vỡ vẫn còn rì rầm ở bên tai? Tại nàng hoang tưởng, tại nàng còn hoài một cơn mơ đẹp chẳng muốn trở mình.
.
Những cơn mưa, chúng đã trở về. Mà sao chúng mình không thể... Chúng mình không thể nào còn được nhìn nhau bằng ánh nhìn ngượng ngần, không còn được đi chung trên con đường huyết mạch của thị trấn vào mỗi sáng. Nàng cũng không còn cơ hội để chối từ hay giận dỗi. Phải chi hồi ấy đừng trẻ thơ ngây dại, thì bây giờ đâu có còn nợ người một câu trả lời. Một câu trả lời không biết gửi cho ai. Ờ, phải chi mà hôm ấy đừng mưa.
.
Những gì dang dở thường lưu lại trong tâm trí con người ta rất lâu và kéo dài hơn cả vạn lần so với chiều dài ký ức, đặc biệt là mối tình đầu. Đó là sự thật. Thế nên nàng tự cho phép mình nhớ, tự cho phép mình tiếc, và dĩ nhiên là có thể khóc bất cứ lúc nào cuộc đời xô nàng rơi vỡ. Không ai mua được kỷ niệm, cũng không ai bán nó đi để đổi lấy an nhiên. Chỉ có một bận mưa về, nàng lại nuông chiều cảm xúc và làm một Thiên Bình với sự bế tắc đi hoài không ra khỏi. Mưa ngày xưa, mưa bây giờ, mưa đâu ngờ... Cuộc đời vạn biến.