Tháng của những nỗi buồn. Thiệt ra cũng chỉ là vài ba chuyện cỏn con nhỏ nhặt, vậy mà nàng buông, nàng mặc kệ cho chúng tự động khoét sâu vào trong lòng, để đến khi nàng rầu rĩ ngồi gõ những dòng này thì dường như chúng đã không còn cỏn con và nhỏ nhặt nữa. Ờ, chắc cũng vì nàng đã ở một chỗ quá lâu rồi.
.
*Pháo hoa* trở về cùng một cơn mưa đêm, rả rích, rả rích... Nàng đứng chống cằm bên cửa sở thật lâu, nghe tiếng mưa rớt lộp độp lên mái tôn nhà bên cạnh, ánh đèn đường tỏa vàng khoảng tối, khi không mà nàng nhìn thấy cặp tình nhân đi thật chậm dưới phố kia, mơ hồ như là ảo giác. Người đó không thể là *pháo hoa*, vì *pháo hoa* đã ở rất xa, và cũng chẳng phải là nàng, vì nàng, chẳng còn chút lãng mạn nào để đi dưới một cơn mưa.
.
Mọi thứ như được pause lại ở khoảnh khắc ấy, để được bảo toàn, để được nâng niu.
.
Trời lại sắp sửa sang thu. Giữa những heo may, nàng mong mình lại có thể dịu dàng, có thể nồng nàn như hoa cúc. Nàng đã gặp *pháo hoa* trong những ngày như thế. Chắc là do vậy, mà nỗi nhớ cứ như đến hẹn lại trở về.
.
Năm nào pháo hoa cũng nổ, mà là ở một nơi khác. Chỉ mình nàng biết thôi.

