Tháng 2. Mà cứ ngỡ đâu mùa hè, vì phượng trên cái cây trước nhà ra hoa đỏ sớm. Mong hè ơi là mong.
.
Bạn bè tụ hội sau những quãng thời gian bôn ba, xa cách, vì mỗi đứa bận lo cho gia đình nhỏ của mỗi người. Vui chưa được bao lâu, thì tự dưng mà muốn nghỉ chơi nhau ra. Phải chi mà ai cũng vô tư như tụi mình, ha, ha!
.
Tình bạn. Tưởng đơn giản mà hóa ra lại khó. Chơi với nhau sao cho được lâu nhất có thể, vui nhất có thể, sao cho dù là thời gian cũng không thể nào lấy mất nụ cười và những câu chọc ghẹo điên khùng. Bạn bè, hông phải chỉ để xã giao hay lảng tìm con đường đi khác tránh không chạm mặt. Bạn bè mà gây nên cảm giác ngại ngùng, thì nên nghỉ chơi thì tốt hơn.
.
Nàng không có nhiều bạn thân. Nên nàng trân trọng. Nàng chưa bao giờ nghĩ quen bạn mình sẽ được lợi ích gì, hay ngược lại. Đôi khi nhận phần thiệt về mình, cũng hổng có băn khoăn, miễn sao vui, là được.
.
Bạn phổ thông, là một khái niệm lạ kỳ, luôn gây nên trong lòng nàng vô vàn xúc cảm. Lúc quen, lúc lạ, lúc quên, khi mùa phượng về lại vu vơ ngồi nhớ. Lúc thấy thương như người nhà, lúc thấy nhạt như những con sông không trôi về một hướng.
.
Với chúng nó, hình như nàng ít khi nào ngồi nói những câu sến súa. Mà dạo này tự dưng lại muốn nói quá trời. À, ừ, thì... hai mươi mấy năm, khoảng thời gian tưởng chậm mà nhanh. Định mệnh lại một lần nữa xô chúng ta vào nhau, mong rằng dù cho bao nhiêu dâu bể, những khoảng khắc này còn tồn tại mãi mãi, hoan hỉ như là hôm qua, như là tuổi trẻ, như là bé thơ...
