Hết tháng ba. Nghe như đâu đó có mưa, mà hình như vẫn còn bỏ quên thị trấn này. Trời mưa, mà mưa đêm nữa, buồn thúi ruột, có chi mà mê vậy trời.
.
Người ta thì ngồi ước, ngồi mơ, còn nàng ngồi nhớ. Hổng biết ở nơi nào có cỗ máy thời gian, nàng sẽ trở về, rồi quyết ở lì ở đó, giống như trong Secret vậy. Hão huyền ghê nơi.
.
Hồi nàng bảy tám tuổi, sau nhà có một khoảnh sân vuông vừa, tụi bạn cùng lớp hay ghé vào chơi, nhảy dây, cá sấu lên bờ, rồi đóng cải lương đủ thứ. Học trò xã huyện nghèo, đôi ba đứa thì mặt mày còn sáng sủa, phần lớn là tèm lem, được đi học đúng tuổi đã là may mắn.
.
Hồi nàng mười một tuổi, có con bạn hay đạp xe chở nàng đi học. Chiều về trời ươm mát, hai đứa rãnh nhảm không về thẳng nhà mà tắp xe vô bờ sông dọc đường, ngồi vô tư dưới bóng dừa, dòm ra mặt nước sông long lanh lấp lánh, tận hưởng vài ba phút yên ả chẳng vội vàng. Giờ đây đôi khi đi ngang qua chỗ cũ, nàng cũng thi thoảng nhớ lại, mà không thể nhận ra nổi chính xác là ở chỗ nào. Phố xá thay đổi hết, làm sao nhận ra bờ đê bọc con sông nhỏ gần hai mươi năm chứ. Mà nhỏ bạn ngày nào giờ cũng không biết đang ở nơi nao.
.
Hôm bữa ghé nhà thầy, lôi hình cưới thầy ra coi. Tới đoạn rước dâu, thấy đoàn đi trên con đường thị trấn, ngay chỗ nhà nàng thôi mà không nhìn ra nổi đây là cái chỗ nào, toàn là cây dừa, hàng rào dâm bụt, lô nhô vài ba mái nhà lá. Quay qua hỏi thầy, thầy cũng bất ngờ chưng hửng. Thời gian ơi là thời gian.
.
Thị trấn của nàng bây giờ hầu như không thiếu thứ gì. Nhà cửa mọc lên san sát, mà sao thấy xa lắc, xa hơn nhiều so với cái hồi muốn qua nhà hàng xóm thì phải bước qua bậc cửa nhà, rồi ra đầu ngõ, rồi ra đường cái, rồi đi hết hàng rào, rồi mới quẹo vào ngõ nhà hàng xóm. Vậy mà tụi con nít hồi nớ siêng rủ nhau đi chơi lắm, dù phải chạy tới nhà từng đứa hú hí đủ điều, chứ không phải ngồi ở nhà cầm điện thoại lên gọi phát một chục đứa rồi hẹn tụi nó ra quán abc ngồi nha.
.
Sao mà nàng quê mùa quá vậy nàng ơi ;(

