ME

ME

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

nhớ cố hương muốn về rồi lại thôi



Cuối tháng tư. Bầu trời mùa hè đã lãng đãng mưa. Thỉnh thoảng nàng nhìn qua bên kia khoảng không màu xám, thấy phượng nở rực rỡ ở trên cao, đủ chung thủy như lời hẹn mỗi mùa hè.
.
Những giấc mơ đến chập chờn không báo trước, để khi thức dậy, nàng thấy mình trống trải và chơ vơ. Là pháo hoa. Chắc pháo hoa nhắc nàng, nàng ơi, nàng có thấy những cơn mưa hè? Hệt như mưa của những mùa xa xưa trước đó. Hệt như nàng và pháo hoa của mấy thuở thiếu thời.
.
Thiệt ra hễ muốn gặp là được. Chỉ là lấy lý do gì để mà hò hẹn, lấy cái cớ gì để tự nhiên và chân thành nhất? Mà gặp nhau rồi mình sẽ nói những gì. Nói chuyện hạnh phúc của người hôm nay, hay kể chuyện đã từng hạnh phúc hôm qua...
.
Biết đâu được, sau ly cà phê ngượng ngần và chóng vánh đó, điều tiễn nàng về nhà sẽ chỉ là những kỷ niệm khơi gợi lấp lửng đến đau lòng. Nàng ghét phải nhớ một mình, tiếc một mình, học quên một mình.
.
Nàng biết nàng chỉ có thể đi tiếp, và chờ một sự bắt đầu mới, ở một kiếp khác. Nàng tin vậy. Nàng tin với sự mong mỏi ở kiếp này, rồi nàng sẽ có được một khởi đầu, khi đó nàng sẽ là người chủ động, và không đánh rơi nữa.
.
Nàng sơ phải đi qua những cung đường quen, sợ nhìn vào giảng đường cũ, sợ gặp phải bạn bè xưa, tất cả sẽ dẫn nàng về với cái mong muốn điên rồ là một cuộc hẹn cùng pháo hoa. Mà có để làm chi đâu, chỉ để nàng biết mình cũng từng có được những khoảnh khắc, đủ sâu đậm để in dấu trên suốt cuộc đời nàng, dù cho ngoài kia mưa gió phủ đầy, và dù cho cuộc sống hiện đại dễ dàng phai nhạt. 
.
Mà vì không đủ can đảm, nên giờ vẫn ngồi ở đây tiếc rẻ thở dài, vì đôi lúc thấy nhớ cố hương, muốn về rồi lại thôi...