ME

ME

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

mai có về, tình tôi đã vàng chưa?



Tháng chín chông chênh. Đối với nàng, mùa thu luôn có ý nghĩa đặc biệt. 
.
Mùa thu. Số phận đã gắn nàng vào cái mùa mà người ta cho là buồn bã đó. Mà kể cũng có buồn chi đâu. Chỉ là bầu trời nhiều mây hơn một chút, đêm dài hơn ngày một chút, những cơn gió chiều không biết kiêng dè mà thổi vào lòng người trống rỗng, phía trên tán cây cao mây như phủ tím khoảng trời, cây bàng thay sắc, lá rụng đỏ cả khoảnh sân nhà. Còn gì nữa nhỉ, ừ thì những người đi xa lâu lắm rồi chưa trở về, rất xưa rồi không nắm được bàn tay.
.
Mùa thu. Nàng rơi vào những cuộc gặp gỡ định mệnh. Không dưng mà một vài người xa lạ nào đó đến, làm sôi động và ảnh hưởng đến cả những quyết định của nàng sau này. Và rồi nàng biết, định mệnh có thể đến lần một, lần hai, duy chỉ bản thân mới sẽ phải chọn lựa mãi mãi hoặc là buông bỏ. Cuộc gặp gỡ là do vô ý, sự chia ly là bởi vô tình, tiếp đó là chuỗi ngày đằng đẵng khiến cho nàng nhung nhớ và tiếc thương hoài. Bởi vậy, mùa thu có một ngàn lý do để mà buồn.
.
Mùa thu cô đơn thu mình lại, vì hình như khi được hỏi, sẽ chẳng có ai trả lời là thích nó cả. Biết sao được. Người ta sum vầy vào mùa xuân, nắm tay nhau sôi nổi vào mùa hè, và mùa đông thì những người xa nhau lại chuẩn bị quay về tìm nhau. Chỉ có mùa thu là mãi mãi đứng yên một chỗ, trống trải, cô độc, đơn phương đếm mặt trời lên xuống chờ qua hết tháng ngày. Nhưng mùa thu có niềm kiêu hãnh của riêng mình, và nó tin chắc chắn sẽ có kẻ vì nét đẹp của nó mà rung động.
.
Người quyết định ở lại và chờ đợi chính là người mạnh  mẽ nhất. Nàng cũng sẽ như vậy. Nàng chào đón mùa thu bằng niềm hân hoan tươi mới, dùng mớ ký ức ngọt ngào nuôi dưỡng lòng mình, ngày ngày ra ngắm mùa thu trôi trên bậc cửa, từng đợt lá úa rơi nhẹ về nguồn, biết rằng rồi mình sẽ được đền đáp xứng đáng thêm một chút. Hẹn một ngày bầu trời và lá ở trên cao nhuộm kín cả buổi chiều, nàng sẽ hỏi một người: "mai có về, tình tôi đã vàng chưa...?"