ME

ME

Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

bạch đàn mùa thu



Cô gái đã không cười suốt mùa thu. Mặc cho khung cảnh nên thơ rung động lòng người. Mặc cho dãy bạch đằng tỏa thứ mùi thơm kỳ lạ hệt như kỷ niệm. Mặc cho biết bao nhiêu loài hoa của mùa thu đã bung nở và chuẩn bị úa tàn.
.
Cô gái sống một mình trên căn gác nhỏ, cửa sổ chỉ mở toang vào buổi chiều, đủ yên tĩnh để cô gái đưa tầm mắt nhìn ra xa, một nơi nào đó bên này, mà cũng có thể là đâu đó băng qua cả đường chân trời, nơi mà chỉ có bàn tay trí nhớ mới cỏ thể chạm đến. Thỉnh thoảng cô bắt gặp một cánh chim chao ngang ánh nhìn, nó lượn tròn, lượn tròn, như thể đang hoang mang. Cô ngốc nghếch đưa tay vẫy, nhưng con chim mải mê tìm đường về và chẳng quan tâm gì đến khung cửa sổ và cô gái nhỏ. Rồi nó bay về phía chân trời. Cô gái ngẫm nghĩ, ừm, ngay cả một chú chim cũng muốn rời xa cô.
.
Thi thoảng, một vài gã trai lạ đi ngang qua hàng rào tigon trước nhà, nổi hứng ngỏ lời rủ đi đây đi đó, cô gái không cười, chỉ lắc đầu, rồi chợt nhớ rằng mình phải đi quét mớ lá bạch đằng già rụng dưới sân. Thứ mùi hương đặc trưng ấy lại xộc vào khướu giác, cô chỉ muốn mắc một cái võng nằm ngang, rồi ngửa mặt nhìn trời. Những gã trai ấu trĩ, làm sao biết được cô gái chỉ có hứng thú đi đâu đó với duy nhất một người.
.
Những ngày cuối thu, sắc trời thâm trầm ảm đạm, cô gái thấy lòng mình cũng chùng theo. Cô với tay xé một tờ lịch trên tường. Đã thêm một ngày. Đã qua một mùa. Đã quá mười năm. Chợt thấy nhớ cố hương, chợt muốn khóa cửa căn gác nhỏ mà trở về nơi cũ, về với nơi cô đã sinh ra, đã lớn lên và vì một người khác mà cam lòng rời khỏi. Chỉ là gã trai đó đã không thể cùng cô đi đến mãi mãi như lời đã hứa. Gã trai đã đi về phía chân trời xa lắc ở đằng kia, chỉ còn mình cô và hàng bạch đàn, bao mùa vào ra thơ thẩn. Cô muốn cất tiếng hỏi gã trai là nơi đó có vui không, sao chẳng trở về, sao chẳng tìm cô. Cô vẫn ở đây và không ngừng chờ đợi, biết đâu... biết đâu chờ được đến lúc hội ngộ với cố nhân. 
.
Chiều nay trời đổ cơn mưa cuối mùa, cô gái ôm ghi ta khảy lại bài ca cũ. Cô quyết định rồi. Có thể ngày mai, hoặc là một ngày đẹp trời nào đó, cô sẽ nở một nụ cười hiền như mùa thu, mặc áo đẹp và bước qua hàng rào tigon. Một bàn tay đàn ông đã ở đó chờ cô rất lâu. Một bàn tay có chút xa lạ, nhưng rồi chắc chắn sẽ thành quen. Còn bàn tay quen ngày ấy, làm sao có thể còn dành cho cô, làm sao có thể vượt cõi nhân sinh mà trở về.
.
Chỉ tội cho dãy bạch đàn, vẫn ngây thơ xôn xao lá hát...