Ngày mưa bão cuối năm. Chợt nhớ Giáng sinh vừa đi qua. Tờ lịch 24.12 làm nàng nhớ.
.
Nàng nhớ những ánh đèn màu, nhớ không khí chộn rộn cuối buổi học, nhớ tấm thiệp nhỏ với chữ viết không đẹp, nhớ những bông hoa trời ươm vào lòng người. Và cả một chỗ ngồi ai đó đã rời đi.
.
Nàng biết mình phải lòng một ai đó là lúc nào, duy chỉ không thể xác định lúc mình phôi phai. Nàng hờ hững và vô tình quá. Nàng không phải là người giỏi lưu giữ những kỷ vật, thi thoảng vu vơ nghĩ tới, vội vã lục tung mọi ngõ ngách để tìm mà chẳng biết ở đâu. Chắc có lẽ vì vậy mà nàng cũng không là người giỏi trong việc giữ cho trái tim mình ở nguyên một chỗ, thế nên đến tận bây giờ, nó vẫn chẳng thể tìm được vị trí để mà neo lại.
.
Giáng sinh, có thể ấm, có thể lạnh, có thể là cơ hội để tạo nên những kỷ niệm đẹp, cũng có thể là ngày đã từng có những kỷ niệm không thể nào quên được. Nàng thấy mình hạnh phúc vì có được ký ức như vậy, dẫu ngắn ngủi mà đủ dài để nàng tiếc rẻ, để nàng trên quý, và cho nàng những trải nghiệm không dễ có trong đời.
.
Mười ba Giáng sinh đã đi qua. Người nào đó đã đi rất xa, nàng cũng không còn ở chỗ cũ nữa, thị trấn có cảm giác nhộn nhịp hơn qua từng năm. Nếu có gặp lại đúng vào một Giáng sinh nào, mong vẫn ấm áp trao nhau một nụ cười, hồn nhiên như trẻ nhỏ. Dù cả ta và người đó đều đã không còn là chàng trai và cô gái của ngày tháng ấy.
.
Mong giữ được tin yêu.
