ME

ME

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2018

hàng quán xôn xao



Nếu có vô tình đi ngang qua trường cũ, bạn có tỏ ra mạnh mẽ mà vẫn không tránh khỏi len lén nhìn vào?
.
Thời gian nhanh như một cơn gió, thổi một loáng đã là mùa thu của mười mấy năm sau. Nàng, đứng trước cổng trường phổ thông cũ, vẫn bảng tên trường, vẫn tàn cây đó, vẫn khuôn viên rộng lớn trong trí nhớ, mà sao nàng thấy ngại ngùng quá. Vì nàng đã không còn thuộc về nơi này nữa. Bạn bè cũ phân ly tứ phía. Thầy cô ngày nào đa phần cũng chuyển công tác đi đâu.
.
Vạn vật thay đổi chầm chậm từng ngày, nên ta không hẳn nhận ra sự đổi thay. Chỉ khi bất giác nhìn lại mới thấy rõ sự phũ phàng. Xung quanh trường ngày nàng còn theo học xôn xao phố xá, hàng quán dập dìu. Đối diện cổng trường người ta mở hàng nước mía, xe đá me, bàn bi-da, giữ xe đạp... còn có mấy cô trải bạt bán rong trên lề đường với cả tỉ thứ học trò ưa thích. Chỉ cần đi từ đằng xa là thấy sự nhộn nhịp, là biết sắp đến trường học, như là một thành phố thu nhỏ vậy.
.
Tụi nàng khi đó thích la cà, không bao giờ có khái niệm về nhà trước tiết thứ 5, dù cho hôm nào đấy có nghỉ tiết ra sớm hay gì đi nữa, cũng nán lại ngồi quán ăn một ly đá me ngon tê tái, đợi chuông báo hết tiết 5 rồi mới chịu chia tay nhau ra về. Nàng có biết đâu, cảnh tượng áo dài trắng bay rợp trời quán xá, lao xao khắp ngõ đường trước cổng trường ngày đó, sau này đã đi vào hồi ức, nàng không bao giờ còn gặp lại nữa.
.
Vài năm sau khi tụi nàng tốt nghiệp, trường cũng thay luôn đồng phục, nữ sinh không còn mặc áo dài nữa, cả trường chỉ thấy quần tây áo sơ mi. Con đường trước trường người ta cũng giải tỏa mở đường gì đó, mà nhà người ta bị quy hoạch đi hết, mặt tiền lùi vào cách đường một khoảng khá là xa. Thời hoàng kim của khu quán xá trường học dần lùi vào quá khứ. Nàng ít có cơ hội về ngang qua, hoặc nếu có thì cũng vội vã phóng xe qua vì có việc gì đó. Nay thi thoảng giật mình vì mọi thứ đổi thay quá đỗi. 
.
Khuôn viên quanh trường bây giờ yên tĩnh. Nếu có nhộn nhịp chắc cũng chỉ là lúc đầu giờ tụi học sinh đi học và cuối giờ ra về. Xe buýt đưa đón vào tận sân trường, mấy đứa đi học tự túc hay có cha mẹ đón về chắc cũng chỉ là một phần nhỏ. Chắc tụi nó sẽ không bao giờ biết được nơi đây mười mấy năm trước đã đông đúc, rộn ràng đến mức nào. Nàng chợt thấy buồn. Không biết là vì điều gì. Có phải vì hôm nay vô tình đi ngang qua trường, và bắt gặp một cơn gió thu lạnh buồn hiu hắt. Vì không còn xe nước mía để tắp vào, không còn hàng quán cũ để cười với cô chủ quen ngày xưa một tiếng.
.
Muốn vùi đầu vào chăn ngủ say một giấc, mở mắt ra lại là một ngày mùa thu, nhưng là mùa thu của hơn mươi năm về trước. Nàng lại cuống cuồng thay áo dài, bước ra cửa, tụi bạn thân đã đứng đó đợi tự lúc nào...

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

mật hương như sương khói



Gió xuân ngoài cửa sổ
Ngẩng mặt thấy trăng tàn
Bàn tay không níu giữ
Mảnh tình nhỏ dần tan
.
Đời vạn kiếp miên man
Kiếp này cầu không được
Thôi ta về vọng tưởng
Một kiếp khác tơ vương
.
Người nắm giữ yêu thương
Hồng đăng trong gió bão
Ta qua mùa thu thảo
Ngoảnh mặt, đã năm nào...
.
Vọng Xuyên dưới ngàn sao
Với tay tìm ảo ảnh
Vạn người trong thiên hạ
Mấy kẻ mộng quên nhanh
.
Giữa màu áo thiên thanh
Là nỗi niềm cô độc
Ngàn năm mi còn khóc
Một kẻ giữa phòng không.
.
Sen nở chốn mênh mông
Có bao giờ vĩnh cửu
Giống như lòng si tưởng
Luyến bao giờ thôi lưu?
.
Đời mấy độ xuân thu
Ngàn năm trong chớp mắt
Người vội về nơi khác
Tình hận chẳng buồn mang
.
Hoa nở mùa ly tan
Rồi một mùa duyên đến
Hoa tàn như sương khói
Còn hơi ấm cạnh bên
.
Người nhớ nhưng nói quên
Khước từ rồi ly biệt
Mím môi kìm giọt lệ
Tặng ta gánh ưu phiền
.
Phượng vĩ ngủ ngoài hiên
Giận hờn không muốn nở
Thiên mộng còn trăn trở
Sao khỏa lấp cô đơn?
.
Trăng rớt đỉnh tuyết sơn
Một chén sầu chưa tỉnh
Phàm sinh sinh diệt diệt
Tiên tử cũng u sầu
.
Lời thề ước bạc đầu
Kiếp này mong trọn vẹn
Sương hoa ghi lời hẹn
Tương ngộ phượng hoàng lưu.

.
.
[ Cảm tác sau Hương mật tựa khói sương]




Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

chúng ta có xa nhau sao



Tháng sáu trôi qua kẽ tay, nhẹ nhàng không dấu vết.
.
Nàng thấy lòng mình bớt hoang hoải như những mùa xưa. Có lẽ nàng đã học được bài học chấp nhận. Nàng bớt trông mong, bớt hy vọng, bớt khiên cưỡng lòng mình phải đi vào khuôn phép. Vừa đủ mới là tốt nhất. Sự đứng yên, đôi khi cũng là tốt nhất.
.
Nàng không còn rơi vào những khoảng thời gian ngồi nghĩ ngợi buồn phiền, nàng biết mình sẽ tìm được niềm vui ở những ai, ở điều gì. Là một Thiên Bình như nàng, không có gì thay đổi chính là điều hoàn hảo nhất. Nàng không muốn bản thân quá yếu đuối, cũng chẳng muốn phải sống xù gai với cuộc đời, cứ tận hưởng từ từ, chậm thôi, nàng không vội.
.
Đừng ai lâu ngày gặp lại hỏi nàng "có gì mới chưa, dạo này ra sao", vì nàng vẫn vậy hà. Dĩ nhiên, thời gian và không gian cũng gây nên một vài xáo trộn, nhưng lúc nào cũng vậy, nàng muốn mỗi lần nàng đứng trước mặt người, nàng lại là một đứa sống bản năng, buồn là khóc, vui là cười, và đến với người bằng tất cả những chân ái nàng có được. Để dù cho là năm năm, mười năm, thậm chí hai ba chục năm sau này nữa, thứ mà chúng ta để lại trong nhau toàn là những ký ức vàng son.
.
Tháng sáu, trời mưa, phượng đỏ, đôi lần vẫn còn khả năng làm nàng khó thở. Mà giờ mùa hạ trong lòng nàng còn nhiều thứ khác tươi đẹp hơn nữa. Nàng sẽ chăm chỉ hẹn hò, gắng dành thời gian cho những điều mà bản thân mình thích, hễ nhớ là nói nhớ, thương là nói thương, hễ cô đơn là bày tỏ để nhận lại được sự vỗ về. 
.
Cuộc sống đôi khi khiến mình trở nên gai góc, chai sần, hay bực dọc. Chỉ cần khi người nhấc máy gọi cho nàng, nàng sẽ lại hồ hởi khoác áo đẹp ra ngoài, không quên mang theo con người bản năng của nàng, để người thấy rằng chúng ta chưa hề cách xa, chỉ là mọi người vừa đi xa đâu đó, và nay hội ngộ trở về. Trọn vẹn đến độ lòng mình phải thốt lên "ủa, chúng ta có xa nhau sao?"

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

những cơn mưa sẽ trở về, sớm thôi



Tháng 3 rồi người ơi. Quá dư thừa khi lại phải cảm thán một câu gì đó về thời gian. Vì vốn dĩ là vậy, người càng vội càng thấy thời gian qua nhanh hơn.
.
Còn nàng, nàng có vội không, mà cũng thấy mùa hạ đi đi về về như gió thổi? Nàng có vội không, khi dòm ra ngoài trời thi thoảng lại thấy mây đen, lượn lờ qua không gian thị trấn rồi bay mất? Tháng 3 rồi người ơi...
.
Tuổi thơ nàng không được cho đi thả diều. Khi đó, nàng bận rộn với mảnh sân nhỏ sau nhà, với trò chơi búp bê, chơi nhảy dây, chơi hát cải lương. Thế nên bây giờ nàng nghĩ, nếu mà được đi đâu đó thật xa, mang theo con diều nhỏ, chạy băng qua mạch ruộng, rồi thả cho nó bay lên trời, rồi mình nằm gác tay trên đống cỏ, bình thản nhìn nó chao nghiêng chao liệng, cảm giác đó chắc là thích lắm.
.
Không biết là nàng tò mò về trò thả diều, hay là nàng thật sự thích nó, chỉ biết rằng mỗi khi hè chớm về trên bậc cửa, khi mỗi cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh đến từ nơi nào đó, nàng lại nghe lòng mình rớt đi một nhịp, muốn bỏ hết việc trên tay, chạy đi dòm trời, dòm đất, dòm những ngọn cây khe khẽ chao nghiêng. Hay là nàng gửi lòng mình theo những con diều, thả lên trên cao cho nỗi buồn mất dấu...
.
Những cơn mưa sẽ trở về, sớm thôi. Nàng biết rằng mình sẽ lại phải trải qua một giai đoạn khó khăn nữa, vì trái tim nàng tưởng chừng như là đặc quánh, tưởng chừng như là bóng đêm, tưởng chừng như... mà không phải như đã tưởng chừng. Vậy đó, nàng còn không hiểu nổi mình.
.
Xin chào mùa hạ 2018, nàng đồng ý thử thách lòng mình thêm một mùa nữa. Vì biết đâu, sau những đổ vỡ, thứ còn lại mùa hạ neo vào trong tim nàng, là thứ ký ức ngắn ngủi mà đủ sức hong ấm nàng suốt cả những ngày sau. 

Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

tình yêu của Thiên Bình



Tháng 2. Mùa Xuân. Mùa Tết. Mùa Tình nhân.
.
Nàng ngồi giữa những nhộn nhịp của tháng 2, giữa sự giao thoa của hương thơm chợ Tết quyện cùng nhan sắc ngày Valentine. Nghe lòng mình cũng có chút rung động.
.
Nàng, một kẻ tôn thờ cuộc sống tự do tự tại, càng lớn tuổi càng không thích có kẻ lạ nào nhảy vào làm đảo lộn cuộc sống vốn bình dị đến độ bình thường của nàng, thậm chí đã có lúc nàng nghĩ rằng: ah, hay là mình cứ thế này thôi, có gì mà không tốt..
.
Nàng, kẻ cũng đã từng hồi hộp chờ đợi ngày Valentine, đã không hiểu rằng con tim mình từng nhảy điệu lạ lùng gì khi trông thấy người nào đó, cũng từng ngượng ngần bước vào cuộc đời của ai kia rồi quày quả trở ra. Bắt đầu một ngày mùa thu, và rời xa trong một mùa thu khác nữa.
.
Mà nàng cũng là con người thôi. Ngoài kia trai thanh gái tú rộn ràng, làm sao tránh khỏi đôi chút tự ti, làm sao cho hình bóng cũ thôi không còn xao xuyến. Đã là con người, lại là một đứa con gái Thiên Bình hay chệch choạc, nàng đôi lúc cũng cảm giác có lỗi với bản thân. Cớ gì hoang mang mãi.
.
Nhưng mà cũng chỉ một chút thôi chứ nàng không có buồn hoài đâu. Nàng hài lòng và tự mãn với hiện tại. Vốn dĩ nàng đã không còn là người tràn đầy tham vọng của ngày xưa. Vì nàng đã quen với mọi thứ định mệnh gieo vào đời nàng, thế nên cớ gì phải cưỡng cầu, cớ gì phải phiền lòng vì một kẻ nào khác.
.
Biết đâu, biết đâu người sẽ đến trong ngày tình cờ.
.
Lễ tình nhân, cũng chỉ là một ngày để mà nhắc nhớ. Mình còn tận chuỗi dài còn lại để mơ ước, để yêu thương và trân trọng. Thay vì giữ hoài những điều xưa cũ, hay là ta nên trút nhẹ hành trang của mình, để một Thiên Bình trưởng thành bước dài và bước nhanh hơn, vì nàng đã không còn quay đầu nhìn về phía sau lưng nữa.