ME

ME

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

những cơn mưa sẽ trở về, sớm thôi



Tháng 3 rồi người ơi. Quá dư thừa khi lại phải cảm thán một câu gì đó về thời gian. Vì vốn dĩ là vậy, người càng vội càng thấy thời gian qua nhanh hơn.
.
Còn nàng, nàng có vội không, mà cũng thấy mùa hạ đi đi về về như gió thổi? Nàng có vội không, khi dòm ra ngoài trời thi thoảng lại thấy mây đen, lượn lờ qua không gian thị trấn rồi bay mất? Tháng 3 rồi người ơi...
.
Tuổi thơ nàng không được cho đi thả diều. Khi đó, nàng bận rộn với mảnh sân nhỏ sau nhà, với trò chơi búp bê, chơi nhảy dây, chơi hát cải lương. Thế nên bây giờ nàng nghĩ, nếu mà được đi đâu đó thật xa, mang theo con diều nhỏ, chạy băng qua mạch ruộng, rồi thả cho nó bay lên trời, rồi mình nằm gác tay trên đống cỏ, bình thản nhìn nó chao nghiêng chao liệng, cảm giác đó chắc là thích lắm.
.
Không biết là nàng tò mò về trò thả diều, hay là nàng thật sự thích nó, chỉ biết rằng mỗi khi hè chớm về trên bậc cửa, khi mỗi cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh đến từ nơi nào đó, nàng lại nghe lòng mình rớt đi một nhịp, muốn bỏ hết việc trên tay, chạy đi dòm trời, dòm đất, dòm những ngọn cây khe khẽ chao nghiêng. Hay là nàng gửi lòng mình theo những con diều, thả lên trên cao cho nỗi buồn mất dấu...
.
Những cơn mưa sẽ trở về, sớm thôi. Nàng biết rằng mình sẽ lại phải trải qua một giai đoạn khó khăn nữa, vì trái tim nàng tưởng chừng như là đặc quánh, tưởng chừng như là bóng đêm, tưởng chừng như... mà không phải như đã tưởng chừng. Vậy đó, nàng còn không hiểu nổi mình.
.
Xin chào mùa hạ 2018, nàng đồng ý thử thách lòng mình thêm một mùa nữa. Vì biết đâu, sau những đổ vỡ, thứ còn lại mùa hạ neo vào trong tim nàng, là thứ ký ức ngắn ngủi mà đủ sức hong ấm nàng suốt cả những ngày sau.