Tháng sáu trôi qua kẽ tay, nhẹ nhàng không dấu vết.
.
Nàng thấy lòng mình bớt hoang hoải như những mùa xưa. Có lẽ nàng đã học được bài học chấp nhận. Nàng bớt trông mong, bớt hy vọng, bớt khiên cưỡng lòng mình phải đi vào khuôn phép. Vừa đủ mới là tốt nhất. Sự đứng yên, đôi khi cũng là tốt nhất.
.
Nàng không còn rơi vào những khoảng thời gian ngồi nghĩ ngợi buồn phiền, nàng biết mình sẽ tìm được niềm vui ở những ai, ở điều gì. Là một Thiên Bình như nàng, không có gì thay đổi chính là điều hoàn hảo nhất. Nàng không muốn bản thân quá yếu đuối, cũng chẳng muốn phải sống xù gai với cuộc đời, cứ tận hưởng từ từ, chậm thôi, nàng không vội.
.
Đừng ai lâu ngày gặp lại hỏi nàng "có gì mới chưa, dạo này ra sao", vì nàng vẫn vậy hà. Dĩ nhiên, thời gian và không gian cũng gây nên một vài xáo trộn, nhưng lúc nào cũng vậy, nàng muốn mỗi lần nàng đứng trước mặt người, nàng lại là một đứa sống bản năng, buồn là khóc, vui là cười, và đến với người bằng tất cả những chân ái nàng có được. Để dù cho là năm năm, mười năm, thậm chí hai ba chục năm sau này nữa, thứ mà chúng ta để lại trong nhau toàn là những ký ức vàng son.
.
Tháng sáu, trời mưa, phượng đỏ, đôi lần vẫn còn khả năng làm nàng khó thở. Mà giờ mùa hạ trong lòng nàng còn nhiều thứ khác tươi đẹp hơn nữa. Nàng sẽ chăm chỉ hẹn hò, gắng dành thời gian cho những điều mà bản thân mình thích, hễ nhớ là nói nhớ, thương là nói thương, hễ cô đơn là bày tỏ để nhận lại được sự vỗ về.
.
Cuộc sống đôi khi khiến mình trở nên gai góc, chai sần, hay bực dọc. Chỉ cần khi người nhấc máy gọi cho nàng, nàng sẽ lại hồ hởi khoác áo đẹp ra ngoài, không quên mang theo con người bản năng của nàng, để người thấy rằng chúng ta chưa hề cách xa, chỉ là mọi người vừa đi xa đâu đó, và nay hội ngộ trở về. Trọn vẹn đến độ lòng mình phải thốt lên "ủa, chúng ta có xa nhau sao?"
