ME

ME

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2018

hàng quán xôn xao



Nếu có vô tình đi ngang qua trường cũ, bạn có tỏ ra mạnh mẽ mà vẫn không tránh khỏi len lén nhìn vào?
.
Thời gian nhanh như một cơn gió, thổi một loáng đã là mùa thu của mười mấy năm sau. Nàng, đứng trước cổng trường phổ thông cũ, vẫn bảng tên trường, vẫn tàn cây đó, vẫn khuôn viên rộng lớn trong trí nhớ, mà sao nàng thấy ngại ngùng quá. Vì nàng đã không còn thuộc về nơi này nữa. Bạn bè cũ phân ly tứ phía. Thầy cô ngày nào đa phần cũng chuyển công tác đi đâu.
.
Vạn vật thay đổi chầm chậm từng ngày, nên ta không hẳn nhận ra sự đổi thay. Chỉ khi bất giác nhìn lại mới thấy rõ sự phũ phàng. Xung quanh trường ngày nàng còn theo học xôn xao phố xá, hàng quán dập dìu. Đối diện cổng trường người ta mở hàng nước mía, xe đá me, bàn bi-da, giữ xe đạp... còn có mấy cô trải bạt bán rong trên lề đường với cả tỉ thứ học trò ưa thích. Chỉ cần đi từ đằng xa là thấy sự nhộn nhịp, là biết sắp đến trường học, như là một thành phố thu nhỏ vậy.
.
Tụi nàng khi đó thích la cà, không bao giờ có khái niệm về nhà trước tiết thứ 5, dù cho hôm nào đấy có nghỉ tiết ra sớm hay gì đi nữa, cũng nán lại ngồi quán ăn một ly đá me ngon tê tái, đợi chuông báo hết tiết 5 rồi mới chịu chia tay nhau ra về. Nàng có biết đâu, cảnh tượng áo dài trắng bay rợp trời quán xá, lao xao khắp ngõ đường trước cổng trường ngày đó, sau này đã đi vào hồi ức, nàng không bao giờ còn gặp lại nữa.
.
Vài năm sau khi tụi nàng tốt nghiệp, trường cũng thay luôn đồng phục, nữ sinh không còn mặc áo dài nữa, cả trường chỉ thấy quần tây áo sơ mi. Con đường trước trường người ta cũng giải tỏa mở đường gì đó, mà nhà người ta bị quy hoạch đi hết, mặt tiền lùi vào cách đường một khoảng khá là xa. Thời hoàng kim của khu quán xá trường học dần lùi vào quá khứ. Nàng ít có cơ hội về ngang qua, hoặc nếu có thì cũng vội vã phóng xe qua vì có việc gì đó. Nay thi thoảng giật mình vì mọi thứ đổi thay quá đỗi. 
.
Khuôn viên quanh trường bây giờ yên tĩnh. Nếu có nhộn nhịp chắc cũng chỉ là lúc đầu giờ tụi học sinh đi học và cuối giờ ra về. Xe buýt đưa đón vào tận sân trường, mấy đứa đi học tự túc hay có cha mẹ đón về chắc cũng chỉ là một phần nhỏ. Chắc tụi nó sẽ không bao giờ biết được nơi đây mười mấy năm trước đã đông đúc, rộn ràng đến mức nào. Nàng chợt thấy buồn. Không biết là vì điều gì. Có phải vì hôm nay vô tình đi ngang qua trường, và bắt gặp một cơn gió thu lạnh buồn hiu hắt. Vì không còn xe nước mía để tắp vào, không còn hàng quán cũ để cười với cô chủ quen ngày xưa một tiếng.
.
Muốn vùi đầu vào chăn ngủ say một giấc, mở mắt ra lại là một ngày mùa thu, nhưng là mùa thu của hơn mươi năm về trước. Nàng lại cuống cuồng thay áo dài, bước ra cửa, tụi bạn thân đã đứng đó đợi tự lúc nào...