ME

ME

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2019

chuyện thương



Tháng 8 rồi người ơi.
.
Chắc là hổng có ai rãnh rỗi ngồi tính tháng tính ngày như nàng. Vì người ta bận cắm mặt vào dự án, vào deadline, vào những mối quan hệ có thể đem lại cơ hội. Vậy nên chắc cũng hổng có ai để ý là mùa hè vẫn đang dần dần khép lại.
.
Xin chào mùa thu.
.
Nào có ai ước hẹn gì đâu, mà mùa thu cũng làm dậy trong nàng sự xao xuyến lạ lùng. Nàng vẫn nhớ những lời người khác ngọt ngào, vẫn lặng lẽ dõi theo họ, vẫn trân quý những gì người ta làm vì mình, và vẫn dành cho người ta một niềm thương nhỏ bé, lặng lẽ thôi, nhưng mà bền bỉ.
.
Nàng biết chứ. Nàng biết nàng thương người khác nhiều hơn so với những gì nàng được thương lại. Lúc đầu thì còn cảm giác hụt chân, nhưng giờ thì hết rồi. Nàng biết. Giữ một ai đó đặc biệt trong lòng cũng là một hành trình thú vị.
.
Vậy nên nhiều khi người ta hổng có thời gian dành cho nàng, người ta đã quên những lời mà nàng lỡ nhớ, ly của người ta chạm vào những chiếc ly bóng loáng khác, nàng vẫn mỉm cười. Làm gì có chuyện mình đòi hỏi người khác phải thương mình y hệt, hay thậm chí là nhiều hơn khi mình thương họ. Nàng, đã từng tổn thương khi cố gắng làm điều không thể.
.
Chỉ cần bước tới một bước thôi, nàng sẽ là người bước chín mươi chín bước còn lại. 
.
Mùa thu gật đầu ừ với nàng. Nàng lại có động lực để mà nhớ thương.

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2019

tự thương lấy nàng



Tháng 7. Trời vẫn thường mưa. Nhưng nàng hông còn buồn nữa.
.
Hình như trái tim nàng không muốn nằm yên một chỗ nữa. Đã lâu quá rồi. Pháo hoa giờ chắc đang say sưa trong chốn náo nhiệt nào. Hà cớ gì nàng phải ngồi bó gối, tự mình tỉ tê về những ngày tháng cũ, những ngày tháng tuy đẹp nhưng đáng lẽ là phải vứt nó vào góc khuất nào đó từ lâu rồi.
.
Có thứ ranh giới mãi mãi không thể nào vượt qua. 
.
Nếu là nàng trước đây, chắc là sẽ khóc đến vỡ lồng ngực mình, chắc là sẽ vùi đầu vào những đêm yên lặng nhìn ra ô cửa sổ, thấy thèm một tiếng chuông gió màu xanh.
.
Mà nàng bây giờ thì không như thế nữa. Nàng buông tay rồi. Nàng giải thoát cho mình rồi. Cái ranh giới như bức tường thành cao vút đó, nàng không muốn bước qua nữa. Nàng muốn tìm đến những vùng đất mới, nơi sẽ dang rộng vòng tay đón nàng vào, còn những nụ cười lấp lánh cỏ hoa.
.
Nếu nhớ thì nói nhớ, nếu thương thì nói thương, nàng sẵn sàng vượt cả quãng đường xa để đi gặp ai đó, như một cách để tự thương mình. Bởi vì... nàng chỉ sống một lần trên đời mà thôi.
.
Và cuộc đời, cũng phải yêu nàng hệt như vậy nghen!
.
Vài dòng đơn giản chỉ là một lời tạm biệt, mà nàng muốn thả qua bên kia sông.

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2019

nếu bạn gặp một ai đó



Tháng tư vẫy tay chào bằng những cơn mưa đầu mùa không báo trước. Tự dưng mà lòng nàng không bình yên như sự trở về của mùa hè. Nàng lại không muốn ngồi yên một chỗ, nàng lại muốn cào xé tất cả để quay ngược thời gian. Nàng ơi, nàng đã đi rất xa rồi.
.
Nếu bạn gặp một ai đó khiến mình lại bắt đầu có ước mơ, bắt đầu mộng mị, bạn sẽ làm gì?
.
Có bao giờ bạn cảm thấy sợ hãi tất cả mọi thứ, sợ thời gian mới, sợ không gian cũ, sợ ngày mai sẽ lại là một ngày, sợ nhìn thấy mặt trời le lói qua kẽ tay mình?
.
Và nếu bạn biết rằng, bạn, đã thực sự không còn cơ hội cho một sự khởi đầu, bạn sẽ làm gì?
.
Nàng muốn lên mây mà sống quá.
.
Lần đầu tiên nàng không thấy vui vì mùa mưa gõ cửa tìm về. Những cơn mưa ngắn ban ngày và những cơn mưa khuya cô tịch chỉ làm nàng thấp thỏm, ôi chao, sẽ thêm nữa một mùa. Nàng sợ con đường mình đang đi trơn trượt, nàng sẽ té ngã bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, rồi khi nàng dáo dác nhìn ra xung quanh, những nụ cười đã ngủ lại ở phía sau  lưng nàng, ở phía những ngày xưa mưa ấm.
.
Nàng đã ba mươi hai.
.
Nàng đã không còn khóc lóc khi giận dỗi một ai. Không dám đường hoàng nhắn một cái tin bảo nhớ. Cũng không thể làm nỗi buồn của mình lộ ra quá rõ. Nàng trầm lắng đến không ngờ.
.
Nếu bạn gặp một ai đó khiến bạn muốn bản thân và tất cả mọi thứ đang hiện hữu đều dừng lại, bạn có đủ can đảm cho một cuộc tìm về?

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2019

cái cây mùa hè



Tháng 3. Sắp sửa chạm tay vào mùa hè. Cái nóng hong khô những nẻo đường thị trấn. Thi thoảng nàng cũng có dịp về khuya, muốn dừng xe lại ngắm một cái cây khô bên đường, yên tĩnh soi từng cành khẳng khiu  lên bầu trời đen cao, hỏi lòng rằng: hêy, có phải nàng không?
.
Tháng tháng, ngày ngày, rồi mùa mùa, năm năm sẽ lững lờ đi qua không cần nàng phải ngồi đếm nữa. Những đứa trẻ nhà bên lần lượt lớn lên, tiếng cười của chúng khác đi, còn môi nàng đôi khi vẫn còn thốt lên vài câu ngớ ngẩn. Giống như khi ta cố gắng làm người khác vui, mà đâu biết rằng, chính lòng mình mới buồn.
.
Cán cân Thiên Bình của nàng chưa bao giờ cân bằng cả. Nàng cứ như ngủ quên đâu đó trong thế giới của riêng mình, huyễn hoặc rằng mình đủ, mình ổn, mình an nhiên. Chỉ khi ai đó lôi nàng ra ngoài, cho nàng thấy thực ra nàng vẫn thiếu, nàng bất an, lòng nàng vẫn còn xôn xao lắm.
.
Ở một chỗ quá lâu, có khi sẽ cuồng chân, có khi trở nên ù lì và lười nhác. Nàng từng nghĩ rằng làm một cái cây mọc giữa rừng mới vui, ngày thì bao la gió hát, vươn tán chìa tay với cái cây bên cạnh, đêm về xếp lá ngủ vùi. Rồi thời gian, nàng thấy ừ, hay mọc như cái cây cô đơn cũng thích, xanh tươi một mình, vun vén một mình, cũng qua đời đời kiếp kiếp. Cho đến khi nàng bắt gặp một cái cây khô, nó vẫn ở đó, thu mình trong sự gai góc và ghẻ lạnh, nó không còn nghĩ đến việc được tưới tắm và trở lại những ngày tươi xanh.
.
Nàng cảm nhận được sự oi nồng trong không khí. Rồi những cơn mưa sẽ trở về, mùa hạ sẽ trở về, chắc mùa hạ sẽ cảm thấy nặng nề lắm vì mang theo về không biết bao nhiêu ký ức của nàng, và của những người khác nữa. Ai mà không có những ngày mùa hạ vàng rực trong tim. Chỉ là nàng không biết, cái cây khô nó sẽ nghĩ gì khi mưa về tắm mát, mà nó biết rõ rằng khi nắng lên, nó vẫn sẽ lại là một cái cây khô, chẳng ai buồn vun tưới, chẳng ai nghĩ chặt đi. 
.
Mùa hạ trở về... và sẽ ra đi...