
Em không còn có cả thời gian để tự mãn mà lê la quán xá. Phố huyện rối tung, cơn gió mùa thu rối tung, chơi vơi và mỏi mệt. Thấy thèm một cốc capuccino ấm áp trong lòng tay, thong dong ngắm mưa tràn cửa kính. Em muôn đời vẫn thích mưa không kèm theo những cơn giông. Hãy chỉ mưa thôi đừng về thêm gió bấc, đừng mang giông hay chớp giật, để quật ngã hết những mảnh người. Hạnh phúc nhất chính là có được một căn phòng ấm áp và sáng đèn, vững chãi giữa cơn giông ngoài trời hung hãn. Ngoài đó có gió, có mưa, vài ba ánh chớp loé lên bỏng rát vòm trời, những ai không kịp quay về sẽ là những chiếc lá xác xơ nghe mưa tràn vuốt mặt.
Hãy về nhà khi trời sắp sửa cơn giông. Đừng liều lĩnh đuổi theo mưa, đừng gắng gượng bằng những tấm áo nilon đủ hình thù màu sắc. Giữa thiên nhiên bây giờ chỉ còn là sự đe doạ và nỗi sợ hãi mà thôi. Em không thích mình đi trong cơn giông, thấy bản thân tựa như một kẻ mồ côi cô lẻ. Khi đó thì liệu rằng một cốc capuccino có đủ để em can trường mà đi hết con đường này, qua trọn cơn giông này, để rồi thấy đời mình còn tiếp những cơn giông khác. Một chốn không lạnh lùng, không thốc gió, không cả sự trốn chạy... sao mà khó tìm đến thế... Câu chữ trở nên rã rời, và... em ân hận vì điều đó biết bao.
P.S : em viết cho mình để nhìn lại và thấy những thứ toang hoác trong tim...











