ME

ME

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

giông

Em không còn có cả thời gian để tự mãn mà lê la quán xá. Phố huyện rối tung, cơn gió mùa thu rối tung, chơi vơi và mỏi mệt. Thấy thèm một cốc capuccino ấm áp trong lòng tay, thong dong ngắm mưa tràn cửa kính. Em muôn đời vẫn thích mưa không kèm theo những cơn giông. Hãy chỉ mưa thôi đừng về thêm gió bấc, đừng mang giông hay chớp giật, để quật ngã hết những mảnh người. Hạnh phúc nhất chính là có được một căn phòng ấm áp và sáng đèn, vững chãi giữa cơn giông ngoài trời hung hãn. Ngoài đó có gió, có mưa, vài ba ánh chớp loé lên bỏng rát vòm trời, những ai không kịp quay về sẽ là những chiếc lá xác xơ nghe mưa tràn vuốt mặt.

Hãy về nhà khi trời sắp sửa cơn giông. Đừng liều lĩnh đuổi theo mưa, đừng gắng gượng bằng những tấm áo nilon đủ hình thù màu sắc. Giữa thiên nhiên bây giờ chỉ còn là sự đe doạ và nỗi sợ hãi mà thôi. Em không thích mình đi trong cơn giông, thấy bản thân tựa như một kẻ mồ côi cô lẻ. Khi đó thì liệu rằng một cốc capuccino có đủ để em can trường mà đi hết con đường này, qua trọn cơn giông này, để rồi thấy đời mình còn tiếp những cơn giông khác. Một chốn không lạnh lùng, không thốc gió, không cả sự trốn chạy... sao mà khó tìm đến thế... Câu chữ trở nên rã rời, và... em ân hận vì điều đó biết bao. 

P.S : em viết cho mình để nhìn lại và thấy những thứ toang hoác trong tim...

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

như là một dáng dỏng cao

Giữa vô biên, đôi khi em vẫn gặp một ai đó giống những người em đang giữ trong trái tim mình. Là cái dáng dỏng cao, là mái tóc bồng lên như đang rối, là cái phong thái điềm nhiên đáng tin cậy cần thiết của một gã trai... nhắc em nhớ anh, vì người đó... trong một vài khoảnh khắc giống anh đến nao lòng. Và những xúc cảm lại một lần nữa trải nghiệm, cũng còn đầy yêu dấu xót xa. Chợt thấy run người, hoá ra anh nào đã đi xa, vẫn ở trong nỗi nhớ em và cồn cào mỗi khi bắt gặp một điều gì tương tự...

Vậy nhưng khuôn mặt người đó không tròn như anh, những đốt tay cũng không dài như cái lần em cảm nhận được khi cùng anh lang thang bờ cát, còn làn da anh thì vẫn còn non so với cái màu nâu rám thời gian kia. Chỉ là người đó vừa ngang qua một thoáng, rơi vãi lại trong em sự bồng bềnh như người đang say sóng. Rồi người đó khuất dần, em thấy anh đi về nơi em... từ phía ngược nắng. Không tin vào chuyện người giống người, nhưng cảm xúc này thì không sao ngăn cản được.

P.S : em viết cho mình và trách cái người làm cho trí nhớ em trào ngược...

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

sẽ chỉ còn mây khói quanh đời

Thảng hoặc, em cũng từng nghĩ đến một sự ra đi, ra đi vĩnh viễn. Đâu ai ở lại trần gian này mãi được, nhưng nghĩ về vùng đất bên kia sớm thế này thì đúng là hâm nặng. Thì em vẫn tò mò về một cuộc sống sau khi chết, rồi những người mà em yêu thương sẽ như thế nào, rồi ai sẽ nhớ và sẽ khóc vì em. Lời vĩnh biệt được người ta nói ra hằng giờ ở khắp mọi nơi, có đớn đau, có khổ sở thì cũng là những khắc nghiệt của cuộc sống. Để được tái sinh...

Khi em đi, dĩ nhiên là sẽ có thêm một chỗ trống, dĩ nhiên là chẳng thể nữa hẹn hò cà phê cà pháo, dĩ nhiên là kết thúc hết những muộn phiền. Mà nếu vậy thì ta không còn được chạm vào nhau, nghe những dây thần kinh rung lên nỗi niềm xúc giác, thiếu cái ôm, thiếu nụ hôn hờ, thiếu va chạm vội. Cuộc sống bên kia thật là đáng chán! Dù sao thì việc nhớ nhung một người còn sống cũng dễ chịu hơn nhiều so với người sẽ mãi mãi không còn cơ hội để mà gặp lại. Nếu một ngày nào đó ta bỏ người mà đi, liệu rằng người có tha thiết để tang cho những gì đã cũ..??

P.S : tôi viết cho mình và một thoáng mây khói quanh đời...

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009

ngồi trong yên tĩnh

Cái cây cổ thụ bên nhà ấy lại hắt xuống thềm những cơn mưa lá. Nhát chổi muộn như một tiếng cười bỡn cợt, xoành xoạch lao đi. Lá xanh lá vàng gì cũng rớt, trông đẹp như trong miền cổ tích nào. Em bây giờ vẫn không thôi chờ đợi, nhưng mà theo một cách khác, nghĩa là không nghĩ đến nó nữa, đến cái phép màu mà mỗi đêm em vẫn thường mơ về. Phải chờ để thấy mình còn hy vọng. Có những thứ đừng nên đuổi bắt, cách tốt nhất là cho nó tự do lơi lả rồi khi mệt mỏi sẽ lại trở về, bình yên và hiền hoà chứ không ngông cuồng như khi mới đến.

Em chờ một sự xuất hiện đường đột đằng sau cánh cửa, em chờ tứng giấc mơ ngọt ngào như trong câu hát, em chờ mùa đông về cho em được phép nhớ hơi thở cuộn sương. Ngày trôi qua, đêm trôi qua, em cộng dồn những ngóng trông của mình, tính toán thật kỹ để khi thứ hạnh phúc đó đến, em phải thấy mình đã thật giàu nghị lực và kiên nhẫn. Đã đi chậm và không còn vội vàng nữa, thường xuyên mãn nguyện và bớt dần những đòi hỏi. Giống như em sinh ra chỉ để mà chờ đợi, nhưng em sẽ chờ bằng những tháng ngày mê mải thiết tha, như một giọt sương lăn tròn trên vách lá mỗi độ sang thu...

P.S : em viết cho mình và những ngăn nhớ đang tự mình lấp đầy.

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

vẫn đấy... em bồng bềnh trong phố

Đã bắt đầu thấy chán những sóng gió và thèm điên cuồng sự bình lặng như lúc này. Đã cố gắng nhiều rồi mà ngày nào cũng đi học muộn. Công việc, trễ phà, kẹt xe bê bết suốt chặng đường đi học. Đến mức này rồi thì cũng ráng, vẫn buồn, vẫn tiếc, vẫn còn hân hoan đi học mà sao học không vô. Cái chữ nó bỏ em rồi sao..?? Ai cũng rục rịch chuyện đi làm, em sẽ ở nhà quán xuyến chuyện bếp núc, giặt giũ, lượn lờ update thời trang cho cả nhà, quyết định vậy đi.

Bồng bềnh như một áng mây, em tập cười trước gương, quên đi "mình" ủ rũ thuở còn thiết tha. Thời tiết đã nóng trở lại, em muốn nghẹt thở, muốn vùng lên cao nguyên chỉ để làm một việc là hít thở. Cuối năm sẽ đi, phải đi, tại nhớ quá rồi, chứ để lâu, cao nguyên hiện đại hoá thì lỡ mất. Vậy là từ hôm nay em nhịn ăn bỏ ống chờ đến Giáng Sinh về thăm Đà Lạt. Đùa thôi, làm gì đến ưức ấy, em vẫn đang thèm của lạ. Mà dạo này em ăn nhiều lắm cơ, không biết kiềm chế, em sắp không phanh rồi.

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

tôi thích

Tôi thích về nhà trên những chuyến xe đêm, ngồi trong ô cửa nhìn ra ngoài kia đường phố đã bắt đầu rộn rã ánh đèn, hắt vào trong tôi những mảng màu ấm áp. Người ta ra đường, ăn vận xinh xắn, tình từ bên những cửa hàng sáng choang ánh neon, bạn bè lũ lượt, rôm rả nói cười. Tôi thấy một Sài Gòn đẹp nhất úc về đâm, bỗng chốc nghe tim mình bình yên khi biết rằng ngoại ô đang hoá thật gần.

Tôi thích nghe jazz, chỉ gần đây thôi. Không biết là dòng này đang thịnh lại hay là vì một lý do huyền bí nào mà mấy tháng nay jaz đến với tôi dập dìu như những chai vang đắng. Liệu rằng jazz có đó nhận tôi như một kẻ đã đủ trưởng thành..??

Tôi thích cảm giác cưa cẩm một ai đó, mạo hiểm đặt cược trái tim mình. Tôi quan sát sự nảy mầm của tình yêu bằng hết thảy phấn khích của tuổi trẻ. Hình như là mọi thứ luôn tuyệt vời và điên đảo nhất lúc mới yêu. Mà tôi tháy việc chủ động cứu rỗi cùng lúc cả 2 con người cô đơn tội nghiệp là một hành động cao cả biết bao.

Tôi thích đi ăn kem khi trời mưa. Kem lạnh, mua lạnh, mà lòng tôi ấm. Vị ngọt se se đầu lưỡi ấy đôi khi làm tôi tê rân cả người nhưng vẫn cứ thích, hệt như một câu chuyện cổ tích kể ra từ nghĩ suy của người lớn. Và tự hỏi mùa mưa này có còn ai cùng tôi lướt thướt dừng xe tại một quán kem...??

P.S : tôi viết cho mình và những điều chưa hẳn là cố hữu...

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

trái tim phụ nữ

Ngồi nói chuyện với thằng bạn mà cứ như là đi chất vấn, nó nhìn sâu trong mắt tôi, lục tìm trong đó coi có chút gì lấp liếm hay không. Sự việc lắm lúc đơn giản đến độ người ta luôn phải nghi ngại và dè chừng, và đàn ông cũng vì vậy mà gán ghép cho phụ nữ tội danh là khó hiểu nhất thế gian. Sự khác biệt giữa tâm hồn phụ nữ và đàn ông, chỉ là một vạch bút bi mỏng mảnh, chỉ là một cơn gió tràn từ nơi này sang nơi khác, chỉ là sư kiên nhẫn của người muốn hiểu và cố gắng để hiểu. Đàn ông thì cũng có lúc rã rời, ngủ lăn ra giường vô tư và đáng thương như một đứa trẻ. Những lúc ấy, phụ nữ chỉ muốn ngồi cạnh bên, rụt rè những cơn gió mát.

Chắc phụ nữ bí ẩn là vì không dám nói thật hết những gì còn vụn cặn ở trong lòng. Có vô số lý do để mà giữ kín, có hàng vạn nỗi sợ hãi lúc nào cũng thường trực trong suy nghĩ phụ nữ. Tôi đã quen một người phụ nữ đa đoan trên từng nhịp sống, từng vệt nhăn đuôi mắt, tôi đã biết một người con gái hanh hao như tông màu trầm buồn của những bức hình đã cũ, tôi đã gặp một cô gái lơ ngơ cái tuổi dậy thì, mơn mởn và cuồng nhiệt với cuộc sống. Hết thảy họ đều có ít nhất một người đàn ông ở cạnh bên, là cha, là người tình, là người bạn, là người sẽ hiển nhiên thấu hiểu mà không cần đến một lời giải thích. Đơn giản là vì chúng ta đều đơn giản...

P.S : tôi viết cho mình và gửi nó cho những người đàn ông thấp thoáng ngang cuộc đời mình.

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009

trong lúc ấy

Gió cứ rít qua lòng thị trấn, bần bật từng cơn, và tôi thì cứ cố gắng mà đi ngược chiều gió. Bụi mờ bị cuốn lại phía sau, mái tóc ngắn lã chã lại phía sau, chỉ có những nỗi niềm là neo lại ở trong lòng. Tôi không cho phép mình khóc trong lúc ấy, một chốc cũng không được. ** là ai, yêu là thế nào, có phải là cảm giác hẫng hụt như thế này không..?? Khi tôi nói rằng tôi sẽ quên **, nghĩa là tôi đang cố gắng nhớ ** lần cuối, nhớ cho thật trọn vẹn và đã đời một lời nói, một bóng hình để rồi qua cơn mộng mị, tôi chỉ còn có thể thấy được ** từ trong cơn đau hồi ức...

Bị cơn ác mộng ấy bủa vây ngay cả khi thức, nó trâng tráo nhìn tôi như thể là người chiến thắng. Thì đành phải chấp nhận cho tôi và ** một khoảng trống. Hai con người khác nhau, gặp gỡ [một trong số đó phải lòng kẻ còn lại] và rồi tạm biệt nhau, mải miết đi tìm những điều chưa biết rõ. Mà trớ trêu thay, tôi lại là kẻ chóng yêu mà rất khó để quên, thế nên trong khi mà ** đang nhẹ tênh ở một nơi nào đó thì tôi vẫn ngồi ở thị trấn này mà tự thấy mình ngả nghiêng, chếnh choáng, lòng bàn tay thì cứ buôn buốt như là vừa trải qua một vết xước nào... ** quên bẵng tôi trong một sớm ngày, còn tôi, tôi trở về làm bạn với cơn nông nổi say khướt đời mình...

P.S : tôi viết cho mình, gom hết tro tàn theo gió thả xuôi...

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

một bông hồng đỏ

Trên cuộc đời này, không ai tốt với em bằng Mẹ. Này là mắt nhìn lúng liếng, này là khoé môi rạng rỡ nụ cười, này là trái tim dập dìu như là giai điệu... Mẹ cho em tất cả. Ký ức xa xôi nhất của em về tuổi thơ cũng đã ở khoảng 4-5 tuổi, thế nên em không thể nào nhớ được những câu ru ngọt ngào Mẹ à ơi bên cánh võng, không nhớ được em đã té ngã thế nào khi chập chững những bước đầu, không nhớ được cả tiếng khóc lớn của mình ngày ấy. Nhưng em ơi, em có thể mường tượng, mường tượng ra được cánh tay Mẹ dịu hiền chở che em qua những bão giông, những đêm gió bấc, những cơn nóng sốt... và cho đến tận hôm nay khi em 22 tuổi, Mẹ vẫn vậy, bao dung và phúc hậu.

Ai cũng bảo trông em giống Mẹ, Mẹ nói giống Mẹ không đẹp, nhưng em thích thế. Mẹ cũng từng có tuổi xuân, nhưng dường như tuổi xuân của Mẹ đã tuột dần vào trong quá khứ sau khi những lo toan, chật vật cuộc sống này dồn nén lên tâm trí Mẹ. Mẹ chỉ còn có thể nghĩ cho ba, cho em, cho các em của em, đôi khi Mẹ quên chính mình... Rằm tháng 7 năm nay, em lại được một bông hồng đỏ thắm giữa vô vàn khói hương và những bông hoa màu trắng. Em hạnh phúc... hạnh phúc bằng một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc bằng giọt nước mắt may mắn cho bản thân, hạnh phúc vì Mẹ vẫn ở đó, ngay bên cạnh em, như ngày xưa vẫn thế. Sao khi không mà em khát quá một câu à ơi lơi lả... Tạ ơn Mẹ, người vẽ nên cho con những dấu chân đi...

P.S : tôi viết cho mình và người phụ nữ trọn đời tôn kính...

 

 

 

Photobucket

 

 

Photobucket

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

trà đá

Em... nhạt như một ly trà đá, không mùi, không vị, không cả những sắc màu. Em không có những câu chuyện khiến cho người khác bật cười, không có vẻ ưa nhìn khiến cho người ta nhớ mãi, không đủ vững chãi để người ta tìm đến mỗi khi choáng váng... Mà em vẫn tìm cách tự tạo niềm vui cho mình, tinh khôi hoá cuộc đời trần trụi, em gột rửa tang thương và luôn tin vào kỳ tích. Một đứa con gái vô vị và nhạt thếch, như là trà đá... hoang sơ và lõng bõng...

Rêu : có khi nào mùa đông là bất tận không??

Trà đá : chết cóng mất, thích ấm cơ :)

Rêu : sao bảo yêu mùa đông??

Trà đá : hok biết nữa, chán rồi...

Rêu : thiệt tình, toàn nói ngược

Trà đá : tui zậy áh.

Hình như em không có cách gì giữ những người em yêu mãi mãi ở bên mình, rồi người ta cũng ra đi, vội vàng như lá rớt, thinh lặng như sự trở về của bóng đêm, hững hờ như phin cà phê thôi buông giọt. Nấc lên thành một tiếng rên xiết, tiếng rên xiết xoa dịu được những con giông..?? Đôi khi em chán ngấy bản thân mình, mờ ảo và không nét nào rõ rệt. Em chậm nhạp lê qua những tháng ngày, rồi mỗi phút mỗi giây trôi đi lại thấy mình tụt hậu. Người ta thì lại thích những gì thiệt là nồng nàn và rực rỡ, kể cả **... Những ngọn đèn cao áp vàng như giấc mộng, và bóng tối tràn trề khoả lấp một nửa địa cầu, em di di ngón tay mình trên bậu cửa, chờ gọi một mùa sau...

P.S : em viết cho mình và chỉ cho mình...