Tôi thích về nhà trên những chuyến xe đêm, ngồi trong ô cửa nhìn ra ngoài kia đường phố đã bắt đầu rộn rã ánh đèn, hắt vào trong tôi những mảng màu ấm áp. Người ta ra đường, ăn vận xinh xắn, tình từ bên những cửa hàng sáng choang ánh neon, bạn bè lũ lượt, rôm rả nói cười. Tôi thấy một Sài Gòn đẹp nhất úc về đâm, bỗng chốc nghe tim mình bình yên khi biết rằng ngoại ô đang hoá thật gần.
Tôi thích nghe jazz, chỉ gần đây thôi. Không biết là dòng này đang thịnh lại hay là vì một lý do huyền bí nào mà mấy tháng nay jaz đến với tôi dập dìu như những chai vang đắng. Liệu rằng jazz có đó nhận tôi như một kẻ đã đủ trưởng thành..??
Tôi thích cảm giác cưa cẩm một ai đó, mạo hiểm đặt cược trái tim mình. Tôi quan sát sự nảy mầm của tình yêu bằng hết thảy phấn khích của tuổi trẻ. Hình như là mọi thứ luôn tuyệt vời và điên đảo nhất lúc mới yêu. Mà tôi tháy việc chủ động cứu rỗi cùng lúc cả 2 con người cô đơn tội nghiệp là một hành động cao cả biết bao.
Tôi thích đi ăn kem khi trời mưa. Kem lạnh, mua lạnh, mà lòng tôi ấm. Vị ngọt se se đầu lưỡi ấy đôi khi làm tôi tê rân cả người nhưng vẫn cứ thích, hệt như một câu chuyện cổ tích kể ra từ nghĩ suy của người lớn. Và tự hỏi mùa mưa này có còn ai cùng tôi lướt thướt dừng xe tại một quán kem...??
P.S : tôi viết cho mình và những điều chưa hẳn là cố hữu...

chị cũng từng thích thứ em thích và giờ vẫn thích dù biết nó sẽ ko bao giờ là cố hữu... Cheers!!!
Trả lờiXóathích lắm những riêng tư mình vừa đủ yêu đời!
Trả lờiXóahay đó anh, chỉ nên yêu đời vừa đủ thôi, đừng quá nhiều...
Trả lờiXóa