Những vòng tròn quay nhanh, loading... loading... em thấy bóng mình một khối trên tường. Có quá nhiều thứ ta đã bỏ lỡ giữa con đường của sự trưởng thành. Em giờ đã trưởng thành mà tưởng như mình vừa vĩnh biệt hai mươi mấy năm đầu rạng ngời và hạnh phúc. Mỉa mai là... chưa bao giờ biết mình đã vẹn tròn hạnh phúc. Chỉ mê mải cuống quýt về những thứ xa xỉ nào đâu. Mỗi bận nhìn về phía con đường ấy, em lại giận mình chưa đủ nhiệt thành trong cuộc sống... Hồi ấy em chưa dám đứng trước mặt bạn và nói ra câu "mình thích bạn", cho dù nói ra chỉ là để kể từ bây giờ, mình xa nhau mãi...
Em cũng đã nào một lần hát cho bạn nghe cái câu mà bạn rất thích, bài hát dài thế kia, sao chỉ thích mỗi câu khó hát như vậy cơ chứ. Em vẫn còn nợ bạn một lá thư, lười viết, và mãi mãi không còn được viết vì chẳng còn đâu nữa cái người muốn đọc. Trời ơi sao mà em ngốc, em đã chẳng hoàn thành nổi những việc cỏn con và ngốc xít như thế, chạm ngõ trưởng thành... nghĩa là chẳng còn ai ngốc xít, mặc dù đôi lúc em nghĩ mình có thể... Mặt trăng tròn, sáng, và cô đơn. Đêm dài, tối, và thắc thỏm... Có một giọt mưa vẫn còn rơi lạc giữa mùa này, nghiêng nghiêng lăn vào góc nào ở tim em, thắc thỏm. Cuối cùng cũng chỉ còn sót lại mỗi bản tình ca...

Cuối cùng cũng chỉ còn sót lại mỗi bản tình ca...
Trả lờiXóauh anh, cuối cùng cũng chỉ còn sót lại mỗi bản tình ca...
Trả lờiXóa