ME

ME

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

vọng mãi... mười hai

Mãi như thế này thôi, đừng thêm nữa bất kỳ trở ngăn nào. Em sẽ được gặp lại họ, thi thoảng mỗi lúc chuyển mùa, mỗi cuối tuần dung dị thời gian, mỗi lễ hội ngập trong hoa và màu sắc. Mười hai của em, hoá ra mười hai vẫn đau đáu tiếng gọi tìm về. Bạn bè lâu lâu gặp lại, tuy có khác xưa ít nhiều nhưng tiếng cười thì vẫn còn giòn tan muôn thuở. Trường lớp cũ, bạn bè xưa, thầy cô năm nào vẫn còn ở đó, duy có tuổi hồn nhiên là trôi đâu mất. Thôi em đành dồn hết yêu thương vào những lần gặp mặt, lấy cớ nọ cớ kia để mà tụ tập, có hát ca nhưng không nhảy múa, có nụ cười mà không thiếu mắt nhìn rơm rớm xa xăm...

Mãi như thế này thôi, mười hai vẫn neo lại trong tim em như một chốn cội nguồn rực rỡ. Năm nay, năm sau, năm tới nữa, bạn sẽ đi họp lớp với 1 cái laptop trên lưng, với 1 người nào lạ hoắc, biết đâu lại thêm mấy bé loi nhoi đằng sau nữa... Ấy vậy mà em biết chắc rằng mình không thể nào quên hình ảnh những đứa mười hai vô ưu nhí nhố, năm nào đã làm rộn ràng một góc trên tầng hai trường học. Bỗng chốc mà kỷ niệm hoá thật gần, nơi mỗi ngăn bàn, nơi từng trang lưu bút viết bằng trí nhớ...

2 nhận xét:

  1. e lại làm a ngùi ngùi nhớ chính quá vãng thời hoa niên của mình nữa rồi.

    năm tháng đó cũng neo lại trong tim anh, ở nguyên đó là khu vườn ngày cũ, vẫn biêng biếc những sắc màu thuở ấy. và chính anh tuổi xưa, cũng còn vẹn nguyên nơi đó, cùng hồn nhiên, cùng vô lo và những dấu yêu xanh màu mơ mộng, với xung quanh là bè bạn năm nào, là thương mến năm nào. như chưa từng cách xa, như không hề phôi pha...

    nơi chốn để trong những khốn khó buồn thương, ít nhất ta còn có miền ký ức đó mà tìm về, an ủi lòng mình, e nhỉ?!

    dù biết, bây giờ, và mai này, tất cả rồi sẽ thưa thớt, sẽ nhạt phai đến xóa nhòa...

    Trả lờiXóa
  2. sẽ nhạt phai, nhưng vẫn mong là ko xoá nhoà. thế nên chỉ đôi ba lần gặp mặt mỗi năm thế này cũng làm em ấm lòng lắm lắm.
    gửi lời hỏi han đến thời hoa niên của anh :)

    Trả lờiXóa