Ước chi em hoá được ban mai. Một giọt sương, một chiếc lá, một vạt nắng và tiếng còi xe đầu tiên, ước chi em có thể bắt đầu một ngày mới như thế... cùng anh. Em sẽ là ban mai để gọi anh dậy, nói một vài lời nồng nàn, vòng một vòng loanh quanh phố. Rồi anh sẽ thưởng cho ban mai một bàn tay nắm, sần và vũng chãi, em tin là thế! Nhưng mà anh vẫn đang ở đó, vùi mình trong nệm sau những giờ phút mệt nhoài nơi nào đó, mặc cho ban mai, mặc cho em đã mơ thấy mình là ban mai... Anh thức dậy khi nắng đã ở đỉnh đầu.
Ước chi em hoá được bồ công anh. Em sẽ cùng anh hì hụi trèo lên một ngọn đồi, trời sẽ trong rất trong, đồi sẽ xanh rất xanh, và bồ công anh như mưa lang thang trong gió. Em cười điệu gì nghe lạ lắm, anh đuổi bắt hoài những cánh bồ công anh trắng muốt. Chỉ cần là anh, em có thể hồn nhiên tựa vào. Nhưng mà có lẽ anh không thích sự lặng lẽ của bồ công anh, anh thích vẻ sôi nổi của cẩm chướng, vẻ quyến rũ của hoa hồng, nét thanh lịch của hoa lys. Thế nên em mang những cánh bồ công anh trở về, chợt nhận ra không còn nguyên vẹn nữa, kìm lòng thôi khóc... Anh ơi, anh có ước mình là thứ gì?






