ME

ME

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

ước chi...

Ước chi em hoá được ban mai. Một giọt sương, một chiếc lá, một vạt nắng và tiếng còi xe đầu tiên, ước chi em có thể bắt đầu một ngày mới như thế... cùng anh. Em sẽ là ban mai để gọi anh dậy, nói một vài lời nồng nàn, vòng một vòng loanh quanh phố. Rồi anh sẽ thưởng cho ban mai một bàn tay nắm, sần và vũng chãi, em tin là thế! Nhưng mà anh vẫn đang ở đó, vùi mình trong nệm sau những giờ phút mệt nhoài nơi nào đó, mặc cho ban mai, mặc cho em đã mơ thấy mình là ban mai... Anh thức dậy khi nắng đã ở đỉnh đầu.

Ước chi em hoá được bồ công anh. Em sẽ cùng anh hì hụi trèo lên một ngọn đồi, trời sẽ trong rất trong, đồi sẽ xanh rất xanh, và bồ công anh như mưa lang thang trong gió. Em cười điệu gì nghe lạ lắm, anh đuổi bắt hoài những cánh bồ công anh trắng muốt. Chỉ cần là anh, em có thể hồn nhiên tựa vào. Nhưng mà có lẽ anh không thích sự lặng lẽ của bồ công anh, anh thích vẻ sôi nổi của cẩm chướng, vẻ quyến rũ của hoa hồng, nét thanh lịch của hoa lys. Thế nên em mang những cánh bồ công anh trở về, chợt nhận ra không còn nguyên vẹn nữa, kìm lòng thôi khóc... Anh ơi, anh có ước mình là thứ gì?

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

behind a star

Có rất nhiều sao trên bầu trời. Nhưng với em, luôn có một ngôi sao là sáng nhất, lung linh nhất, chỉ duy nhất mà thôi. Thật hạnh phúc khi được ở bên cạnh ngôi sao ấy, được cười, được nói, được hát và được khóc... Đôi khi, thứ ánh sáng chói loà đó toả sáng cả sang em, nhưng đôi khi... làm cho em trở thành một góc tối, tối đến nỗi ngôi sao không nhìn thấy em, không biết được sự tồn tại của em, không yêu em [what should i do?]. Em vỡ... Em đau lòng khi ngôi sao của em rơi nước mắt, em đau lòng khi ngôi sao vì em mà thua thiệt... thế nên em quyết định rằng sẽ im lặng, để chỉ riêng em biết thứ tình cảm này.

Ngôi sao lạnh lùng nhưng không khó tiếp cận, ngôi sao bản lĩnh nhưng vẫn có khi yếu đuối... chỉ có thể ghì lấy ngôi sao trong một vòng tay ôm như một cách xoa dịu nhẹ nhàng. Em đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ còn có thể gặp lại ngôi sao của mình, kể cả ánh hào quang rạng ngời đó nữa, em đã tưởng mình sẽ đi về một góc khuất nào đó, thật xa, thật xa bầu trời, thật xa những ngôi sao. Nhưng... ngôi sao bảo với em rằng : đừng đứng ở đâu mà ngôi sao không thể nhìn thấy, đừng bao giờ làm thế! Em khóc, em vui mừng, em ôm chầm lấy ngôi sao, nghe tim mình hạnh phúc. Ngôi sao của em vẫn mãi mãi toả sáng, nụ cười ấy mãi mãi làm em chếnh choáng, giọng nói ấy mãi mãi theo em trong những khúc nhạc tình. Muốn nói lời yêu với chỉ một ngôi sao.

P.S : Ngôi sao cũng cần một con người bình thường để toả sáng và chở che.

.

.

[For my YAB, A.N.JELL, tháng 01/2010]

 

 

 

 

 

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

đêm qua sân trước một nhành mai

Bây giờ... chỉ cần em đưa tay ra là chạm phải mùa xuân. Ngày bé, xuân với em nghĩa là Tết, nghĩa là kẹo mứt, là nước ngọt, là quần áo mới, là lì xì đỏ. Ngày nay, xuân với em đơn giản chỉ là hoa, là bầu không khí tưng bừng ngoài phố và bình yên trong nhà. Năm nay em muốn một cái Tết không quá cầu kỳ, thực sự là một khoảng thời gian để những muộn mằn trong em ngơi nghỉ. Giống như tựa lưng vào một cánh hoa mai, thấy ngợp vàng tươi mới. Năm mới, rồi em cũng sẽ mới.

Tết nay em không ăn hạt dưa, mẹ không mua bánh mứt, nhà không kết hoa mai. Tết nay em ăn hạt dẻ, hạt bí, mẹ mua khô bò, nhà dán 2 chú hổ tưng bừng trên cửa, và còn nữa... một nhành mai thầm lặng nở hoa. Đã 28 rồi mà chỉ lác đác vài nụ. Đến cả mai mà cũng dịu dàng nở, cớ gì em phải mừng xuân vội vàng ồn ã. Đây không còn là khoảng thời gian để em như mấy bé teen lượn xe nườm nượp dưới đường. Không gì đặc biệt nhưng mà Tết thế là Tết vui và ấm áp, ấm áp từ trong chính trái tim ấm ra ánh mắt và khanh khách nụ cười. Cho em gửi lời mừng nhân thế vào xuân...

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

tất niên

Thế là... cuối năm. Em và bạn bè vừa có một buổi party [mang tiếng] tất niên. Gặp nhau, cười với nhau, "chim" nhau, chọc nhau nổi điên nổi khùng, ngủ với nhau [nghĩa đen], và chia tay nhau... 3-4 ngả đường quay về với Tết. Dù biết là bình thường thì cũng mấy khi em gặp bạn, mà lòng vẫn bình yên khi biết bạn vẫn thật gần giữa sài Gòn, còn giờ bạn về tít tận đẩu tận đâu, em lại thấy nhớ. Thì qua Tết lại tụ hội zìa đây, mình lại làm một cái party [mang tiếng] tân niên, nhá! Không biết là bọn mình sẽ duy trì những hẹn hò đàn đúm như thế này đến khi nào nữa, chắc là đến khi một vài người xa lạ nào đó đến và dẫn một vài người quen thuộc trong hội mình đi, chắc là khi đó đó.

Cho em gửi nụ tầm xuân về Mỹ Tho, gửi chút lãng đãng ra Hà Nội, gửi nồng nàn về với Nha Trang, gửi mặn mà về biển Vũng Tàu, gửi một mớ hân hoan xuống tận Cà Mau, gửi trông mong ra ngoài Quy Nhơn, gửi miên man lên phố núi Ban Mê... và em mang về cho mình chút dư hương ngòn ngọt. Ngọt như vòng mứt Tết đêm giao thừa, ngọt như hạt chocolate đêm Valentine. Mọi người về để nhớ nhau và quay trở lại, bởi vì đã hứa là "... mình bên nhau đi đến cuối con đường... ố ô... ố ồ ..."