
Yêu cũng giống như trồng một cái cây vậy. Em thích thú nhìn hạt giống hôm nào nảy mầm rồi xum xuê xanh lá. Chúng ta đi qua những tháng ngày, đèo nhau băng qua những con đường hẹp, những đại lộ rộng lớn, cười cùng nhau những niềm vui, lặng cùng nhau những nỗi buồn... Nhưng mỗi hạt mầm cho ra một loại hoa, mỗi loại hoa có cách sắp xếp sắc màu và đài nhuỵ của riêng chúng, thế nên em muốn tình yêu của mình cũng riêng như thế. Vì sao? Vì em không muốn bất cứ sự tương tự nào đủ khiến anh nhớ về những tình yêu quá khứ. Anh đau mà phải không? Mà anh ơi, anh sẽ không còn đau nữa, vì xúc cảm này, hẹn hò này, thương nhớ này sẽ là duy nhất.
Có thể sẽ là cái tên mà chỉ có em gọi anh, hoặc cách cầm tay anh không thể tìm được ở đâu khác, hay chỉ là lời tỏ bày theo một cách rất "em"... rất "em". Có lúc em thấy lồng ngực mình nguội ngắt, không một nỗi nhớ, không một đợi chờ, không một vu vơ, chỉ toàn những mạch đập đều nhau bình thản. Vì thế em chưa sẵn sàng và không đủ tự tin để nói lời mãi mãi, nhưng ngay kể từ ký ức này, tất cả sẽ là của tiêng em và riêng anh. Việc trồng cây là một quá trình hạnh phúc, mình phải cùng nhau quên hết những hạt mầm ngày xưa không hoa lá. I'll promise you...
.
[P.S : viết entry này xong, em thấy sao nó giống quá một bức thư...]



