Lại là ** gây cho em những cái cớ để viết những lời tình... Cũng ko có gì đâu ** ơi, chỉ là em muốn thông báo cho ** biết rằng em sắp sửa quên được **. Em giỏi không? Đôi khi chúng ta vẫn nghiêm trọng hoá những biến cố ập đến đời mình. Em đã từng sướt mướt trong ngày học cuối cùng để chia tay mười hai; em đã từng ngơ ngác đến nhường nào khi mà P của em gửi cho em tấm thiệp cưới còn thơm mùi mực mới; em đã từng dợm bước biết bao nhiêu lần mới rời khỏi được căn phòng trọ mùa xưa đầy ắp yêu thương... Vậy mà cũng chỉ một chốc thôi, không cần quá nhiều nỗ lực của thời gian, tất cả lùi sâu vào một góc bé, và nằm im ngoan ngoãn, chờ em chốc chốc quay về và vuốt ve...
Em tạm thời thôi nhớ mười hai, để dành cho mỗi chủ nhật đầu tiên của tháng tám; vẫn thường đi ngang nhà P không còn lén lút nhìn vào mà nếu có vô tình gặp thì cũng cười cùng P một nét thật tươi; còn phòng trọ... mùa em đi là mùa mưa gió, lạnh và cô đơn, nhưng mùa này vẫn có gió mưa mà rất mừng vì không còn cô đơn nữa. Thế nên đối với **, rồi cũng là nỗi nhớ, vì em hiểu hơn ai hết, đó... là con đường duy nhất dẫn đến thiên đường. Em thường hay nằm mơ về một thiên đường, có em và một người nào đó, em cứ ngỡ là ** mà hoá ra không phải. Dự cảm của con gái đôi lúc là một thứ giác quan khó mà giải thích được. ** có thể an tâm mà theo đuổi một ai đó, hạnh phúc vì một ai đó và đớn đau vì một ai đó. Đó là ước mơ, giống như thiên đường một ngày em bước vào. Và quên **... và kết thúc... và bắt đầu... một ước mơ tròn trĩnh...








