ME

ME

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

sáng này còn lại giấc mơ không ??

Sự thật là một vài người quen thuộc nào đó vẫn hay xuất hiện trong giấc mơ của em, thế nên có mạnh mẽ cười khẩy một tiếng thì em cũng không thể gạt mình rằng "không quan tâm" nữa. Giấc mơ là nơi cho những nghẹn ngào được bùng nổ, cho những xa cách được trùng phùng, cho những niềm viển vông trở thành sự thực. Lạ lùng là vẫn có họ, cho dù em nghĩ mình đã quên. Nhiều khi vẫn mơ thấy cô, cho dù đã bao năm rồi em không gặp lại từ sau giờ Toán năm ấy. Nhiều khi vẫn mơ thấy em cho dù chị nghĩ hai mươi mấy cây số là quá dài. Nhiều khi vẫn mơ thấy bạn cho dù bạn giờ nằm co ro giữa lòng đất lạnh. Nhiều khi vẫn mơ thấy P. cho dù P. đã không còn có thể sẵn sàng cho một cuộc hẹn hò. Nhiều khi... không mơ thấy gì mà sáng ra vẫn nhoà nước mắt.

Xin gửi đến những ai từng xuất hiện trong giấc mơ em một nụ hôn chân thành, hôn vào tiềm thức, hôn vào sự nảy nở nơi trái tim mỗi người, luôn cố căng ra, căng ra hết sức để yêu thương hết sức. Và em biết rằng, mình có thể tự lừa phỉnh mình nhưng với giấc mơ thì không. Có hôm em ngồi nghịch trên những đen trắng dương cầm, ngón tay vụng về thô kệch, không biết là bản nhạc vớ vẩn này sẽ dừng lại ở phím nào, là đen hay là trắng, là bổng hay là trầm. Và khi thanh âm kết thúc, em chấm dứt giấc mơ, có thể nào cho em được chỉ nhớ về những phím trắng không có nỗi đau, những phím trắng như nụ cười đơn giản, những phím trắng như bản nhạc không có nốt trầm buồn..??

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

ăng bum




không kịp ước mơ thêm

Những cơn mưa không biết hát ru,

Những cơn mưa chỉ làm trở trăn hoài giấc ngủ

Bong bóng hiên nhà như niềm hy vọng cũ,

Vỡ vội vàng không kịp ước mơ thêm...

.

Không kịp ước mơ thêm bàn tròn và một cốc kem,

Hương vani cuộn vào môi ngây ngất

Một chút buồn lẻn trong mưa lất phất,

có cơn gió nào vừa vội qua em...

.

Cơn gió nào vừa vội qua anh ??

chút tình nhỏ nhoi mà mình không giữ nỗi

mãi đến khi nghe mưa về bổi hổi,

chiếc ô tròn... mình lạnh một mình thôi...

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

break up

Có rất nhiều lần phải chia tay, có rất nhiều cách để chia tay, vấn đề là phải chọn cách nào phù hợp nhất. Im lặng rời bỏ, rồi trông chờ vào sức mạnh thời gian? Tát nhau thật đau rồi chia tay nhau vì giận? Hay chỉ là một lời nói nhẹ nhàng, ừ thôi mình chia tay... Làm cách nào cũng đau, cách nào cũng dẫn về với nỗi sợ hãi mập mờ mỗi tối, cách nào cũng quẳng em về trong sự hổ thẹn vì chẳng thể rạch ròi giữa đúng và sai. Em còn yêu, nhưng em không thể tiếp tục, em còn thương, nhưng em không thể ôm chầm lấy người trong cơn mưa đầu mùa mà em ao ước. Vì một lẽ đơn giản, em không được phép! Một thời điểm biệt ly quá sớm nhưng cần thiết, bởi chúng ta dường như không còn chung tiếng cười như ngày nào, tiếng cười của em bây giờ khô khốc và ngượng nghịu giữa những tiếng cười thánh thót vô tư.

Đã nhiều lần chia tay, mà lần nào em chọn chọn cách duy nhất đó. Im lặng! Có thể em sẽ gây ra những ngờ vực, những hiểu lầm, những xầm xì, những tiếc rẻ. Chứ làm sao được, em không thể nói ra những lời đoạn tuyệt, cũng chẳng thể nào vung tay tát nhau đau như thế. Chỉ có mình em hiểu vì sao và làm thế nào mà mình có thể gầy dựng một chuyến đi về với biệt li. Chia tay mà cũng cần nghĩ suy nhiều như vậy thì chắc là lần này em chưa sẵn sàng đâu người ơi. Vì rằng em vẫn còn ám ảnh bởi những đêm khuya nằm ướt gối, không ai lo lắng khi trời mưa, không ai đón đưa vào những hẹn hò... mà mùa này... mưa và hò hẹn ngập tràn chung quanh em. Thời gian vô đối... just a break-up...

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

hồ...

Ngày cuối cùng ở cao nguyên, em đã mông lung về một lúc nào đó như thế này. Cơ hội sẽ ít dần, cao nguyên sẽ xa dần, mà nỗi nhớ này thì ngày một thiết tha. Hồ không còn nữa thì Đà Lạt còn gì? Còn không cà phê thu thuỷ lạnh buốt gió hồ, còn không những vòng xe lọc cọc từng đôi, còn nữa không người... và hơi ấm... và người... Rồi hồ sẽ lại đầy, nhưng biết có còn xanh ngăn ngắt và lạnh khiết tinh như ngày nào em đến thăm. Mãi mãi không quên lúc nhóc nhắn tin cho em trên chuyến xe rời phố núi, nhóc ơi, có phải em cũng đang nghẹn ngào?? Em thấy sợ run người khi nhìn những tấm ảnh hồ Xuân Hương hiện tại, khô cằn, trơ khấc, cỏ mọc lan như chưa từng có những dịu dàng nước biếc. Có một chút giận hờn, thương cho cao nguyên mà em mong nhớ.

Đó sẽ chỉ là một trong số hàng trăm điều mà con người sẽ đày đoạ lên Đà Lạt. Rồi đến một lúc nào đó số nhà cao tầng, số khách sạn nhà nghỉ sẽ còn nhiều hơn cả số thông, khí hậu đang dần nóng bức, em như nghe thấy cả tiếng khóc cao nguyên, muộn mằn oán thán. Em tự hẹn lòng là mỗi đông sẽ lại về thăm nơi này, 2 ngày, 1 ngày hay vài giờ đồng hồ thôi cũng thoả, chỉ để ngắm hoa tươi tắn mùa lễ hội, ngắm thung lũng hun hút thông xanh, ngắm những con đường dốc vòng vèo hoang dại, ngắm dã quỳ vàng cả mùa đông... mà em vẫn sợ gặp lại hồ Xuân Hương mùa đông này, sẽ ra sao, hay chỉ một cuộc hạnh ngộ đau lòng như một tình yêu vụn vằn tan vỡ... Lần này... vẫn sẽ trông vào định mệnh đưa em tìm về... Ơi Đà Lạt ơi !!

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

không phải truyện ngụ ngôn

[Con cáo khi bị dồn vào chân tường thì cũng chỉ còn là con nai]. Không vì điều gì mà thấy đời độc ác. Không phải chuyện của em, của người khác thôi, chỉ là... em thấy thương cho những người bị dồn vào chân tường, cho dù đã từng là một con cáo. Một thủ tướng từ chức, một ngôi sao thôi không hát nữa, một con bé thôi không yêu nữa... bỏ hết để nhận lại một con số không, tuy là không có gì nhưng yên. Trải qua biết bao khổ hạnh, cuối cùng rồi thì cũng về lại với chính mình, cay đắng đó, hổ thẹn đó, lạc lõng đó, nhưng mà yên. Đôi khi chúng ta vẫn vô tình đẩy một ai đó vào hoàn cảnh không còn lựa chọn nữa, mà chúng ta vẫn không hề hay biết, mà tháng sáu vẫn cứ mưa, mà lá vẫn cứ rụng không phải trong mùa thu. Rụng... nghĩa là chết... nghĩa là hết.

Em vẫn luôn muốn tự mình khám phá những góc khuất của chị, những nỗi buồn của chị, để chị cho phép mình ủi an. Em vẫn gật đầu mỗi khi bạn muốn gặp dù em không có nhiều thời gian và tiền của. Em vẫn cứ cười để chuyện qua đi thời kỳ căng thẳng. Nếu không... mọi thứ sẽ rơi vào đườnhg cùng, và chẳng bao lâu nó sẽ bùng nổ, một phản ứng hoá học biến con cáo già thành chú nai non, lành... mà chua xót, tiu nghỉu trong ánh mắt lạnh lùng của những người xung quanh. Có đêm, em dắt xe ra khỏi nhà, lấy chìa khoá, ngồi lên xe, rồi bất chợt em nghe được ở đâu đó bài My memory, em thôi, quẳng chìa khoá lại và đi ngủ sớm. Những dây thần kinh trong em căng đến cạn cùng, ở đó... em đã không bước qua ranh giới của sự đổi thay, em không muốn mình thành cáo, thành nai hay bất cứ vai diễn nào khác. Vì em cần một sự thích nghi, dần dần... dần dần... sẽ qua... Phản ứng hoá học đã không đến với em. Rồi sao nữa..??