Sự thật là một vài người quen thuộc nào đó vẫn hay xuất hiện trong giấc mơ của em, thế nên có mạnh mẽ cười khẩy một tiếng thì em cũng không thể gạt mình rằng "không quan tâm" nữa. Giấc mơ là nơi cho những nghẹn ngào được bùng nổ, cho những xa cách được trùng phùng, cho những niềm viển vông trở thành sự thực. Lạ lùng là vẫn có họ, cho dù em nghĩ mình đã quên. Nhiều khi vẫn mơ thấy cô, cho dù đã bao năm rồi em không gặp lại từ sau giờ Toán năm ấy. Nhiều khi vẫn mơ thấy em cho dù chị nghĩ hai mươi mấy cây số là quá dài. Nhiều khi vẫn mơ thấy bạn cho dù bạn giờ nằm co ro giữa lòng đất lạnh. Nhiều khi vẫn mơ thấy P. cho dù P. đã không còn có thể sẵn sàng cho một cuộc hẹn hò. Nhiều khi... không mơ thấy gì mà sáng ra vẫn nhoà nước mắt.
Xin gửi đến những ai từng xuất hiện trong giấc mơ em một nụ hôn chân thành, hôn vào tiềm thức, hôn vào sự nảy nở nơi trái tim mỗi người, luôn cố căng ra, căng ra hết sức để yêu thương hết sức. Và em biết rằng, mình có thể tự lừa phỉnh mình nhưng với giấc mơ thì không. Có hôm em ngồi nghịch trên những đen trắng dương cầm, ngón tay vụng về thô kệch, không biết là bản nhạc vớ vẩn này sẽ dừng lại ở phím nào, là đen hay là trắng, là bổng hay là trầm. Và khi thanh âm kết thúc, em chấm dứt giấc mơ, có thể nào cho em được chỉ nhớ về những phím trắng không có nỗi đau, những phím trắng như nụ cười đơn giản, những phím trắng như bản nhạc không có nốt trầm buồn..??





