Không hề thích cái cảm giác nao nao và cồn cào như thế này chút nào. Những cảm xúc ngày xưa đã đi qua, gã trai ấy đã đi qua, hạnh phúc đã đi qua... nhưng em thấy mình còn hết thảy. Ngạc nhiên quá đỗi vì không ngờ rằng trong ngần ấy thời gian mà mình vẫn chẳng thể quên được, chỉ một người mà chẳng thể nào quên. Giá như mà những gã trai mới có thể bào mòn dần trí nhớ của em, giá như mà... con đường em đi thênh thang hơn một chút. Dường như là em say ngất ngư vì hơi men của anh, bối rối và chẳng biết phải làm thế nào để tránh những cơn giật thót mỗi lúc nhớ về. Một sớm đẹp trời, ngày không để vui và chẳng đáng để buồn, thật nực cười là khi vừa mở mắt ra từ cơn mộng mị là em thấy anh, trong tiềm thức, không mang dáng vẻ mơ hồ của một cơn ngái ngủ mà rất thiệt thà. Bàn tay mình trống toang.
Không có giác quan thứ 6 hay bất cứ khả năng đặc biệt nào khác, nhưng em không biết giải thích thế nào về sự đổi thay cảm xúc trong những ngày như thế này, những ngày em biết chắc chắn rằng mình sẽ gặp lại anh, chắc chắn thế... và y như rằng là thế. Em đã chặn đứng những cơn nôn nao của mình bằng vài điệu nhạc nhanh và gãy gọn, bằng những thước phim không nước mắt, tránh nhìn về những nơi có khả năng khơi gợi. Tự mình làm khổ mình thôi... Những đám mây không cho ai quá giang một đoạn nào, chúng bay một mình, trôi một mình, chờ đến lúc thành mưa. Và... cuối đời vẫn không lên được với thiên đàng, huống chi em ở xa thế này thì thiên đàng ơi không thể nào sao?? Và... mỗi khi không ai đi bộ cùng em một quãng đường thật dài trong một đêm thật dài, em lại ước anh. Chỉ anh nhỏ bé mà sao trọn cả đời em...








